đọc truyện cô vợ nhỏ xinh của thượng tá

Xinh đẹp nhất nhì Trung Hải và lạnh lùng băng giá cũng nhất nhì Trung Hải. Nhưng tuổi đời chưa quá 20. Số phận đã khiến hai người trở thành vợ chồng chỉ sau một đêm có những phút giây điên cuồng bên nhau! Và từ đó, câu chuyện của chúng ta bắt đầu… Dàn Ý Cảm Nhận Về Cô Bé Bán Diêm . Scr.vn chia sẻ cho các em học sinh mẫu dàn ý cảm nhận về cô bé bán diêm chi tiết dưới đây, cùng tham khảo nhé!. I. Mở bài: Giới thiệu truyện Cô bé bán diêm và cảm nghĩ chung của em về cảnh ngộ và cái chết của cô bé. Thương cảm, xót xa trước cảnh ngộ nghèo khổ, trước Bạn đang xem: Cô vợ bé nhỏ của thái tử quái vật Blake là nam thiết bị trong truyện gốc, tín đồ được tự khắc họa như 1 con quái vật trú ngụ dưới dòng vỏ bọc hoàn hảo. Vậy nhưng, giờ đây ngày ấy lại đối xử như một con thỏ ngay lập tức thơ vậy. Người duy nhất rất có thể hóa giải được lời nguyền của hoàng thái tử là con gái chính Diana. 6. Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm. Là bộ truyện cùng tác giả với Nữ Nhân Của Ta Ngươi Không Chọc Nổi. Truyện hài vô đối xứng đáng là một siêu phẩm huyền huyễn của tác giả Tam Thiên Phù Thế trong năm 2021, main chính được ông trời ưu ái, nữ thần may mắn chiếu cố Cô vợ hợp đồng bỏ trốn của tổng giám đốc (FULL +Ngoại truyện) Chương 539: Hạnh phúc kỳ nghỉ Cố Miểu cùng Doãn Ngự Hàm ngồi ở trên bờ cát, nhìn Mộc Nhược Na cùng Bình Sơn Thứ Lang ở bờ biển vui vẻ nhặt đồ vật. "Ngự hàm, về sau ta có phải hay không không thể cùng các ngươi ở bên nhau" Cố Miểu thanh âm thực bình tĩnh. Welche Dating Seiten Sind Wirklich Kostenlos. “Đội trưởng, người gác cổng báo có người nhà anh đến, đang đợi ở phòng chờ.”“Biết rồi.” Ưng Trường không ngậm một điếu thuốc, đang muốn cất nhiên có một anh lính dắt cổ hỏi “Đội trưởng, có phải chị dâu đến gặp anh không?”Sau đó một đám người khác liền bắt đầu hô hào hưởng ứng, bốn phía vang dội tiếng bọn họ rống “Chị dâu! Chị dâu! Chị dâu!”Ưng Trường không đột nhiên quay trở lại, bắt được liền đạp, đám người sợ đến chạy tán loạn tứ phía. Lúc này anh mới thản nhiên, ngậm điếu thuốc sải bước đi chưa đến cửa phòng chờ, đã thấy một cậu bé mặc áo thun trắng quần yếm đưa lưng về phía mình, đang chổng mông lên không biết ở đó mân mê cái Trường không vùi tắt điếu thuốc trong tắt, quăng vào xọt rác xa xa, nở một nụ cười xấu xa, tiến tới sau lưng cậu nhóc, hai tay ôm hai nách giơ cậu lên cao.“Oa!” Cậu bé kêu lên, ngay sau đó biết được người ôm cậu là khanh khách, kêu lên, thanh âm giòn giã non nớt, “Bố, bố, bố!”Y như cái máy thu âm, không ngừng lặp lại, khiến người ta buồn Trường không cúi đầu, dùng hàm râu cà cà vào khuôn mặt nhỏ bé. Cậu nhóc bị đau, liền che miệng anh tránh tới tránh lui.“Bố, ngứa ngứa, ngứa mà!”Ưng Trường không cười, nhìn về phía cửa có một người đi ra, “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”Dương Tử Vân nhìn anh, ôn hoà cười, ngoài miệng lại nói“Con không muốn về gặp mẹ, mẹ còn cách nào khác ngoài tự mình chạy tới chứ!”“Ưng đại ca.” Theo sau lưng Dương Tử Vân là một cô gái, bước đến trước mặt anh. Tóc dài, mặt trái xoan, mắt to, vóc người cao gầy, hiển nhiên là một đại mỹ Trường không hơi ngoài ý muốn, “Chân Chân? Sao em cũng ở đây?”“Hôm qua chúng ta cũng có đến, chỉ là tùy tiện đến nhưng không gặp được con, nên đến nhà bác Cố ngủ nhờ một đêm. Ai nha, mới chớp mắt, Chân Chân đã lớn thành đại mỹ nhân rồi. Ngay cả Miêu Miêu, cũng trở thành một tiểu mỹ nhân duyên dáng yêu kiều. Mẹ và bác Cố con đang thương lượng, xem con thích Chân Chân hay Miêu Miêu?”“Dì Dương, dì lại chê cười Chân Chân rồi.” Cố Chân Chân thẹn thùng nhìn Ưng Trường không, cúi đầu đan mười ngón tay vào nhau, mười phần thục Trường không có chút nhức đầu, nhưng lại không tiện biểu hiện ra. “Mẹ, mẹ không thấy Chân Chân đỏ hết cả mặt rồi kìa. Mẹ tới thành phố Z này, bố không có ý kiến gì sao?”Ưng Trường không sợ mẹ kết nhằm yyên ương, vội vàng nói sang chuyện khác. Về phần Cố Chân Chân, trong mắt chợt loé lên chán nản, anh đương nhiên không nhìn thấy. Cố Chân Chân và Cố Miêu Miêu quả thật rất tốt, nhưng trong lòng anh chỉ có mình Nhược Thủy.“Ông ấy gần đây rất bận, cả thời gian về nhà ăn cơm cũng không có.”Ưng Trường không gật đã! Hai vợ chồng già này dính nhau như sam, tuy đã có con lớn rồi vẫn ân ân ái ái, để mẹ một mình đi xa như vậy, ông bố sao có thể bỏ qua. Còn nữa, mẹ cũng không thể bỏ bố ở nhà một mình được, mặc dù ở nhà có người giúp việc, nhưng chăm sóc bố, mẹ luôn tự mình làm, như vậy mới an tâm muốn nói gì, cậu nhóc đột nhiên níu lấy mặt anh, kéo lại gần.“Bố, bố ơi, tìm được mẹ rồi!”“A, vậy sao?”Ưng Trường không không cảm thấy ngạc nhiên, cậu nhóc này hai ngày ba bữa lại muốn đi tìm mẹ, thỉnh thoảng lại nói những chuyện có liên quan đến nhóc đắc chí cực kỳ, thân thể nhỏ bé uốn éo, mở to mắt cười đến cong lên.“Bố, bố ơi, mẹ còn đút con ăn bánh ngọt! Bố, mẹ rất xinh đẹp…”Ưng Trường không giơ tay lên quẹt mồ hôi trên trán cậu nhóc, có chút hoài nghi sợ cậu quá mức kích động mà bị sặc nước miếng.“Bố biết, chúng ta đến phòng bố ngồi nghỉ, con từ từ kể cho bố nghe được không?”“Dạ!”Cậu nhóc trả lời vang dội, kết quả đi chưa được mấy bước, cậu lại bắt đầu nói về mẹ không Trường không liếc mắt nhìn mẹ mình, có chút dở khóc dở cười, lại có chút đau lòng vì con trai thiếu thốn tình mẫu ký túc xá, Ưng Trường không đặt con trai xuống, rót nước cho mọi người. Sau đó mang khăn lông ra, lau mồ hôi cho con nhóc đang cầm ly uống nước, đặt ly xuống lại nhảy khỏi ghế, chạy đến ôm chân anh, ngửa đầu chớp đôi mắt to xinh đẹp, dùng thanh âm non nớt nói.“Bố, mẹ sẽ đến tìm chúng ta! Con cùng mẹ ngoéo ngón tay, ngoéo ngon tay!”Đưa ra ngón tay mập, giơ đầu ngón tay út cong lên trước mặt Trường không sờ sờ đầu anh, nhìn về phía mẹ mình.“Mẹ, rốt cuộc nó gặp ai? Trước giờ chưa từng thấy nó hưng phấn như thế!”Vừa cho cậu nhóc ăn bánh ngọt, vừa ước định, giống như giao tình mãi không cạn.“Một cô gái trẻ tuổi, gặp ở trên đường, lúc đó nó vẫn đang ngồi trong xe, không biết tại sao vừa thấy cô gái đó đứng trước một nhà hàng điểm tâm cách đó vài dặm, liền ầm ĩ trong xe, nhất định muốn xuống xe. Còn tự mình chạy đến trước mặt cô gái, làm mẹ cũng sợ hết hồn một phen. Kết quả người ta nói không phải là mẹ nó, nó khóc náo loạn. người ta hết cách, đành phải giả làm mẹ nó. Cô gái trẻ đó cũng không tệ, dịu dàng, tương lai nhất định là người mẹ tốt. Trước khi đi, nó còn lôi kéo cô gái muốn cùng đi tìm bố, cô gái kia nói cô ấy có việc bận, về sau sẽ trở lại tìm nó. Nó vẫn rất khôn khéo, biết ngoéo ngón tay với người ta.”Dương Tử Vân cười, siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của cậu nhóc không nghe được bà nội nói gì, chỉ nghe được một câu cuối cùng, biết là đang khen ngợi mình. Vì thế mở miệng cười khanh khách, cười đến nhìn thấy cả Trường không ném con trai lên không trung, rồi bắt được. Cậu nhóc rất thích chơi trò này với anh, không thấy sợ tí nào, cảm thấy rất kề trán, cọ xát cậu nhóc, “Con trai không tệ, biết tự mình tìm mẹ!”Dương Tử Vân có chút oán trách liếc nhìn anh.“Còn con thì sao? Lúc nào thì tìm một người mẹ cho Phúc An?”Ưng Trường không có chút nhức đầu, lại nữa! Buông con trai ra, đứng nghiêm, chào!“Mẹ, cả nhà cứ yêm tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”“Đừng có giễu cợt mẹ! Nhiệm vụ gì đó? Đây là chuyện trọng đại! Con đã ba mươi hai tuổi rồi, bộ con tưởng mình mới hai mươi ba đấy à. Chừng nào con dẫn người về nhà gặp mẹ, lúc đó mẹ mới yên tâm!”Nói xong bảo con trai cúi người, nói nhỏ vào tai anh, “Mẹ thấy Chân Chân tốt vô cùng, xinh đẹp, tính tình cũng dịu dàng, con cân nhắc đi?”Ưng Trường không đứng thẳng người lên, vươn tay, nắm lấy hai đầu vai của mẹ, tiện tay mở tivi lên, cho con trai coi.“Mẹ, mẹ lại nữa rồi! Mẹ yên tâm, sẽ rất nhanh! Lần này, con thật không có lừa mẹ!”Dương Tử Vân nghiêng đầu nhìn anh, chau chau mày “Thật à?”“Cam đoan với tổ chức, tuyệt đối chân thật!” Giới thiệu EbookTác giả Nhược Ái Vô Ngân Thể loại Ngôn Tình, Sắc, Ngược Trạng thái FullGiới thiệu truyệnEdit Kat KatBeta Tuyết NhiKhi cô gái đơn thuần gặp một chàng trai phúc hắc, vừa gặp cô đã không thể nào quên đượcDù cô đã có bạn trai, lại còn kết hôn, hắn vẫn cứ thế theo đuổi, một kẻ cực kì cố chấpNhưng phải chăng chính vì vậy mà cô nên cảm thấy may mắn, vì có hắn, cô mới có thể sống tiếp, vì có hắn cô mới được giải thoát, cô mới lại có được hạnh phúc của riêng mìnhGiá như cô gặp hắn sớm hơn thì hay biết mấyBao nhiêu năm đày đọa, bao nhiêu năm sống còn đau đớn, khổ sở hơn cái chết, vậy mà vẫn phải ép bản thân chịu đựngCô đã chịu bao nhiêu đau khổ, hắn sẽ hoàn lại bấy nhiêu cho những kẻ đóVì yêu cô, hắn không quan tâm kẻ đó là ai, gặp Thần giết Thần, gặp Phật giết Phật, còn người ư? Đồ sát, không phải nói gì cảYêu cô bao lâu, tình cảm vốn tàn héo trong cô, vì hắn lại lần nữa xanh tươi, lại đơm hoa kết tráiCó thể nói tra nam không thoát khỏi kết cục bi thảm, nữ chính và nam chính sau cùng vẫn sẽ đến với nhauDownload Ebook Cô Vợ Nhỏ Xinh Của Thượng Tá FullEbook Cô Vợ Nhỏ Xinh Của Thượng Tá Full Epub – FullEbook Cô Vợ Nhỏ Xinh Của Thượng Tá Full Prc/Mobi – Full CÔ VỢ NHỎ XINH CỦA THƯỢNG TÁ Tác giả Nhược Ái Vô Ngân Văn án Lần đầu tiên gặp mặt, hắn tình căn đâm sâu vào, nàng cũng là người khác vị hôn thê. Lần thứ hai gặp mặt, hắn tiến đến nghĩ cách cứu viện, nàng gầy trơ xương như củi, hấp hối. Ở ôm nàng thả người theo lầu 3 bay vọt xuống thời điểm, hắn ở nàng bên tai ưng thuận hứa hẹn “Nhược Thủy, này cả đời, ta cũng không sẽ buông tay!” Vì nàng, hắn ngộ quỷ sát quỷ, ngộ phật sát phật! Gặp được nhân? Chiếu sát! ... Hắc Diện Diêm La? Lãnh khốc nhất huấn luyện viên? Như vậy ai tới nói cho nàng, trước mắt này nam nhân là ai? Đoạn ngắn nhất Nàng ôm chăn, cảnh giác trừng mắt trong mắt mạo lục quang nam nhân. “Ta mệt chết đi, không được quấy rối!” “Hảo, ta không quấy rối!” Hắn sảng khoái đáp ứng, động tác lại một chút cũng không ngừng ý tứ. “Không cần... Không cần, sẽ chết người, thật sự!” “Sẽ không, ngươi không cần động.” ... Đoạn ngắn nhị Ưng phu nhân đột nhiên vui vẻ. Ưng Trường Không thân thủ đi ôm cũng bị nàng ngăn. “Ta về sau không cần ngươi rất tốt với ta , ta con khả đau ta đâu!” Nam nhân mơ hồ hiểu được cái gì, hổn hển xoay người xuống giường. Đẩy ra cửa phòng, tiểu chính thái Ưng Phi Dương chính rửa mặt xong leo lên giường. “Ưng Phi Dương!” Tiểu chính thái phản xạ có điều kiện bàn theo trên giường nhảy xuống dưới, đứng ra tiêu chuẩn quân tư. “Có mặt!” “Ngay lập tức, ngươi cho ta phạt nhắm chặt, không có mệnh lệnh của ta không cho phép ra đến!” “Tuân lệnh!” Nhìn cửa bị đóng lại, tiểu chính thái leo lên giường, miệng còn lẩm bẩm nói “Mỗi lần đấu không lại ta chỉ sẽ đến chiêu này, thực không sáng ý...” Quyển sách nhãn Cán bộ cao cấp, chuyên tình, hôn nhân, sủng văn, thuần yêu, phúc hắc. ☆,001 huyết đại giới Trời đã tối rồi, thương gia đại trạch im ắng . Âm u một mảnh, chỉ có đại sảnh đèn treo tản ra đạm quất sắc quang. Hạnh Nhược Thủy ngồi ở trên sô pha, trước mặt bãi tiểu bàn ăn, một ngụm một ngụm ăn một người bữa tối. Trong TV truyền phát tin cổ trang kịch, vừa mới phóng tới nữ chủ một người chạy trốn tới trong ngôi miếu đổ nát, trong bóng đêm sợ tới mức oa oa rơi lệ cũng không dám phát ra một chút thanh âm. Như vừa trải qua một giấc mơ thật dài, Hạnh Nhược Thuỷ chậm rãi mở mắt vào mắt là tấm màn màu tím, trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn, nhìn lên đầu tấm màn, chỉ trong nháy có chút sương mù, cô muốn vươn tay, lại phát hiện trên tay còn ghim điểm tích. nhưng nơi này không giống bệnh phòng được mở ra, tiếng bước chân hướng đến bên Nhược Thuỷ chậm rãi quay đầu, nhìn về phía người đang đến.“A…”Đàm Bội Thi bất cẩn đánh rơi chén cháo trong tay, có một ít còn văng vào chân. Cô cũng không để ý, chỉ một lòng nhào đầu tới.“Nhược Thuỷ, cậu tỉnh rồi! Thật tốt quá, cuối cùng cũng tỉnh rồi!”Nước mắt, lại bắt đầu giống như hạt châu rơi lã chã. nhưng lần này, là vì vui mừng mà khóc. Bác sĩ nói cô suy yếu tới cực điểm, ý chí sinh tồn cũng rất yếu, mọi người đều bị cô doạ chết khiếp!“Bội Thi…”Hạnh Nhược Thuỷ cố gắng nặn ra chút tươi cười, nhìn bộ dạng bạn tốt đang rơi lệ, có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn.“ là mình. Nhược Thuỷ, sau này mình sẽ ở bên cậu, cậu đừng sợ!”Đàm Bội Thi lau lau nước mắt, bắt được một tay khác của Nhược Thuỷ, nắm lại trong lòng bàn tay mình. Tay Nhược Thuỷ thật lạnh!“Ừ, mình biết rồi. Đây là đâu?”Thấy bạn tốt, khiến Nhược Thuỷ cảm thấy an tâm. Cô hiểu, bây giờ mình đã an toàn rồi.“Nơi này là nhà của mình, mình và Phó Bồi Cương vừa mua.”“Ừ.”“À! cậu ngủ lâu như vậy, nhất định đói bụng lắm, mình làm đổ mất chén cháo rồi, mình đi múc một chén khác cho cậu, cậu chờ chút, mình quay lại ngay!”Lời còn nói chưa hết, cô đã hùng hùng hổ hổ chạy, còn đụng phải khung cửa, che cái trán ai ai kêu xong lại vọt ra Nhược Thuỷ rốt cuộc không nhịn được, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, tỉnh dậy có thể thấy được nhiều biểu tình tức giận của Bội Thi như vậy, thật hay quá!Cười, cô chậm rãi nhắm mắt lại. Một giọt lệ, chảy xuống khoé mắt, biến mất trong tốt!“Được rồi, cháo tới rồi! Nói cậu biết, cháo này mình nấu rất lâu rồi đấy! Tài nấu nướng của mình bây giờ tiến bộ hơn trước nhiều, Phó Bồi Cương cũng vừa khen mình đấy.”Nhược Thuỷ nghe Đàm Bội Thi bô lô ba la một hồi, cô chỉ cười.“Cậu không tin à, chờ cậu khỏe lại, mình sẽ nấu một bàn ăn, cho cậu biết mình không khoác lác! Được rồi, giờ mình đỡ cậu ngồi dậy, nếm thử tay nghề của mình! Nói cậu biết, tay nghề của bản phu nhân không phải ai cũng có vinh dự nếm được đâu. Chỉ trừ Phó Bồi Cương ra, bản phu nhân cho phép cậu tùy thời chọn món, tuyệt đối không từ chối cậu! Sao hả, đủ tốt với bạn bè chưa?”Nghe cách nói chuyện quái điệu của cô, Hạnh Nhược Thuỷ không khỏi cười sâu hơn.“Cậu không biết thôi, dạo trước Phó Bồi Cương nói mình làm đồ ăn ngay cả heo cũng không dám ăn. Bây giờ hả, cứ có dịp là lại rủ vài chiến hữu vọt đến nhà, trong tay xách đầy thực phẩm, mình không muốn nấu cũng không được. Có điều, nhìn thấy bọn họ ăn uống vui vẻ, mình cũng không cảm thấy cực, ngược lại còn rất vui. Cậu biết tại sao không? Vì bọn họ nhất định mang món đó sang cho cậu ăn thử, để cậu biết được tài nấu nướng của mình là đệ nhất thiên hạ! Cảm giác sung sướng đó, mình thật không biết phải hình dung thế nào, thật sự rất sảng khoái!”Nhờ sự giúp đỡ của Đàm Bội Thi, cô ăn được phân nửa chén cháo. Xong lại nghe cô nàng bô lô ba la thêm tràng nữa, cộng thêm động tác phụ họa giương nanh múa vuốt, mí mắt Nhược Thủy dần dần nặng trĩu, từ từ chìm vào giấc một bên khóe miệng, vẫn hiển hiện một nụ cười nhàn Bội Thi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy bản thân mình đã chiến thắng. Cô đắp lại chăn cho Nhược Thủy, rồi mới cẩn thận thu dọn chén bát, dọn cả mảnh vụn của cái chén quyết xong, cô ngồi bên giường, chống cằm ngắm bộ dạng say ngủ của người bạn lát sau, trong sân truyền đến tiếng bước chân dồn Bội Thi nhún nhún vai đứng lên, đội trưởng động tác thật đúng là nhanh, quả nhiên, cửa phòng lập tức được đẩy ra.“Nhược Thuỷ.”Đàm Bội Thi vội vàng đưa ngón trỏ lên môi.“Suỵt… Cô ấy vừa ngủ, đừng quấy rầy làm cô ấy tỉnh.”Ưng Trường không nhíu mày, để khẽ bước vào. Tầm mắt, một khắc cũng không rời khỏi dáng người đang ngủ say trên giường.“ không phải đã tỉnh rồi sao?”“Tỉnh rồi. Còn ăn hết một chén cháo, sau đó lại ngủ thiếp đi. Bác sĩ đã nói, thân thể cô ấy yếu, phải nghỉ ngơi thật nhiều mới có thể khoẻ nhanh được.”Vốn muốn đùa với anh một chút, nhưng khi nhìn thấy trên người anh còn mặc đồ huấn luyện, dính đầy bùn dơ, cô liền không nói gì nữa. Đương nhiên là anh trực tiếp từ sân huấn luyện chạy thẳng đến đây, có thể nhận thấy tâm tình anh rất nóng vội.“Ổn, tôi sẽ đi chuẩn bị thêm thức ăn cho cô ấy. anh cũng nhanh đi tắm đi. Sức khỏe cô ấy yếu, mà người anh bây giờ bẩn như thế, vi khuẩn đầy ra, lỡ lây cho cô ấy thì phải tính sao?”Đã bước đến bên giường, Ưng Trường không vẫn bất chợt lui một bước dài, nhìn Nhược Thủy đang nằm trên giường thêm một lúc, mới xoay người đi Bội Thi nhìn cửa trống rỗng, quay lại nhìn người bạn tốt đang nằm trên giường, cười thật Thủy, cậu nhất định sẽ hạnh phúc! Cho nên, phải nhanh khoẻ lên!….Nhược Thủy tỉnh lại lần nữa, trời đã tối. Trong phòng chỉ có ánh sáng của chiếc đèn bàn, ánh sáng xua tan màn đen hắc ám, nhưng lại không quá chói Thi càng ngày càng tỉ mỉ rồi!Vừa định chống thân thể tựa vào đầu giường, lại phát hiện mu bàn tay mình đang bị cái gì đè ép. Vừa quay đầu, liền thấy một đầu tóc đen, tóc ngắn ngủn, giống như lông nhím, từng sợi từng sợi dựng chỉ khẽ chuyển động, người nằm sấp đang ngủ bên giường liền ngồi thẳng dậy, động tác còn nhanh hơn cả báo.“Nhược Thủy, em tỉnh rồi!”Nhược Thủy nhìn anh, không nói lời nào. Thì ra, đó không phải là mơ, chính là anh!Ưng Trường không không nhận được trả lời, bị dọa sợ đến lập tức nhảy dựng lên.“Có phải có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không? em chờ tí, anh lập tức gọi bác sĩ đến.”“ không cần!”Nhược Thủy vội vàng kéo tay anh lại, nhưng cô chụp được lời cô nói…Ưng Trường không quay đầu lại, đôi ngươi nhìn cô tra xét từ trên xuống dưới, xác định cô không có việc gì.“em không sao. em chỉ là không ngờ đến…”Cô chỉ là không ngờ đến, còn có thể gặp anh lần nữa. Cô cho là cả đời này cô đã định là sẽ bị giam giữ trong cái lồng đó, sẽ chỉ có thể ngồi chờ đèn cạn dầu, ngồi chờ cuộc đời này trôi qua như mắt chậm rãi chảy xuống khoé mắt tươi cười. Vừa khóc vừa cười, loại cảm giác này, đã lâu rồi chưa từng thử Trường không vươn tay lên nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, ngón tay anh thô ráp, không dám dùng sức, sợ làm cô bị thương. Cô tựa như búp bê bằng pha lê, không thể chịu được chút giày vò nào. Như hiểu được tâm tình của cô, anh nắm lấy tay cô, bao lại trong lòng bàn tay mình.“Đừng sợ, có anh ở đây!”Chỉ một câu này, không cần những lời an ủi hư vô, không cần cam kết hoa lệ, lại khiến lòng người cảm thấy rất thực tế, đầy an Nhược Thuỷ nhìn thẳng vào anh, rưng rưng mà cười, nhẹ nhàng gật đầu.“Ừm.”Thiên ngôn vạn ngữ, cũng không bằng một tiếng Bội Thi đứng ngoài cửa lau đi nước mắt, toét miệng cười khúc khích. CÔ VỢ NHỎ XINH CỦA THƯỢNG TÁ Tác giả Nhược Ái Vô Ngân Văn án Lần đầu tiên gặp mặt, hắn tình căn đâm sâu vào, nàng cũng là người khác vị hôn thê. Lần thứ hai gặp mặt, hắn tiến đến nghĩ cách cứu viện, nàng gầy trơ xương như củi, hấp hối. Ở ôm nàng thả người theo lầu 3 bay vọt xuống thời điểm, hắn ở nàng bên tai ưng thuận hứa hẹn “Nhược Thủy, này cả đời, ta cũng không sẽ buông tay!” Vì nàng, hắn ngộ quỷ sát quỷ, ngộ phật sát phật! Gặp được nhân? Chiếu sát! ... Hắc Diện Diêm La? Lãnh khốc nhất huấn luyện viên? Như vậy ai tới nói cho nàng, trước mắt này nam nhân là ai? Đoạn ngắn nhất Nàng ôm chăn, cảnh giác trừng mắt trong mắt mạo lục quang nam nhân. “Ta mệt chết đi, không được quấy rối!” “Hảo, ta không quấy rối!” Hắn sảng khoái đáp ứng, động tác lại một chút cũng không ngừng ý tứ. “Không cần... Không cần, sẽ chết người, thật sự!” “Sẽ không, ngươi không cần động.” ... Đoạn ngắn nhị Ưng phu nhân đột nhiên vui vẻ. Ưng Trường Không thân thủ đi ôm cũng bị nàng ngăn. “Ta về sau không cần ngươi rất tốt với ta , ta con khả đau ta đâu!” Nam nhân mơ hồ hiểu được cái gì, hổn hển xoay người xuống giường. Đẩy ra cửa phòng, tiểu chính thái Ưng Phi Dương chính rửa mặt xong leo lên giường. “Ưng Phi Dương!” Tiểu chính thái phản xạ có điều kiện bàn theo trên giường nhảy xuống dưới, đứng ra tiêu chuẩn quân tư. “Có mặt!” “Ngay lập tức, ngươi cho ta phạt nhắm chặt, không có mệnh lệnh của ta không cho phép ra đến!” “Tuân lệnh!” Nhìn cửa bị đóng lại, tiểu chính thái leo lên giường, miệng còn lẩm bẩm nói “Mỗi lần đấu không lại ta chỉ sẽ đến chiêu này, thực không sáng ý...” Quyển sách nhãn Cán bộ cao cấp, chuyên tình, hôn nhân, sủng văn, thuần yêu, phúc hắc. ☆ ,001 huyết đại giới Trời đã tối rồi, thương gia đại trạch im ắng . Âm u một mảnh, chỉ có đại sảnh đèn treo tản ra đạm quất sắc quang. Hạnh Nhược Thủy ngồi ở trên sô pha, trước mặt bãi tiểu bàn ăn, một ngụm một ngụm ăn một người bữa tối. Trong TV truyền phát tin cổ trang kịch, vừa mới phóng tới nữ chủ một người chạy trốn tới trong ngôi miếu đổ nát, trong bóng đêm sợ tới mức oa oa rơi lệ cũng không dám phát ra một chút thanh âm.

đọc truyện cô vợ nhỏ xinh của thượng tá