hau gia doi da

3 con giáp này được đánh giá là thật thà, ngay thẳng nhất. Họ được nhiều người yêu mến, muốn cùng hợp tác làm ăn. 41 phút trước. Con giáp tuổi Thìn. Theo tử vi 12 con giáp, những người sinh năm Thìn thực ra luôn giữ được hình tượng tốt trong mắt mọi người. Tòa án nhân dân (TAND) tỉnh Long An sẽ xem xét kháng cáo của ông Lê Tùng Vân và đồng phạm trong vụ án hình sự xảy ra tại Tịnh thất Bồng Lai. Bị cáo Lê […] Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, hồi 1 giờ ngày 13/10, vị trí trung tâm vùng áp thấp ở vào khoảng Theo tin từ Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản (JICA), ngày 27/10 tới, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) phối hợp cùng Bộ Tài nguyên và Môi trường với dự án Hợp tác kỹ thuật về biến đổi khí hậu có tên gọi là "Hỗ trợ lên kế hoạch và thực hiện Đóng góp do quốc gia tự quyết định tại Việt Thực hiện Quyết định số 888/QĐ-TTr ngày 25/7/2022 của Thủ tướng Chính phủ phê duyệt Đề án về những nhiệm vụ, giải pháp triển khai kết quả hội nghị lần thứ 26 các bên tham gia Công ước khung của Liên Hợp Quốc về biến đổi khí hậu, ngày 14/10/2022, UBND tỉnh Quảng Bình đã ban hành Kế hoạch số 1908/KH-UBND Chương 16: Muốn nhanh chóng mang thai. Nhìn một đống xiêm y chất đầy trên giường, Dung Hoa cảm thấy đau đầu. Thái Hậu có lệnh, tổ chức yến tiệc cho Khương Dực tẩy trần. Đích thân Thài Hậu hạ chỉ, còn nói rõ là Gia Yến, nghĩa là giống như một buổi tiệc họp mật Welche Dating Seiten Sind Wirklich Kostenlos. Dung Hoa bị sự rung lắc của xe ngựa làm tỉnh lại. -" Phu nhân".Thanh La và Tử Đằng đã trở về phủ chuẩn bị trước, hầu hạ bên cạnh nàng bây giờ là Hồng Vi và Hoàng Hoa cầm cốc trà Hồng Vi đưa đến, sau đó nói -" Bây giờ là canh mấy rồi?"Nàng vừa mở miệng, lại bị chính giọng nói của mình làm giật mình. Giọng nàng khàn đặc, nghe có chút âm đầu nàng còn cho rằng mình bị bệnh, sờ khắp cơ thể lại không thấy có nơi nào không thoải mái. Nhớ đến tối qua nàng bị làm đến kêu cả đêm, cổ họng nàng bây giờ không đau mới là lạ. Nghĩ đến đây, mặt nàng chợt ửng là do tên Khương Dực khốn kiếp kia làm hại! Tối hôm qua làm suốt cả một đêm, không biết khi nào mới kết thúc, nàng chỉ nhớ lúc sáng mơ mơ màng màng, không tỉnh dậy nổi, cuối cùng được Khương Dực bế lên xe tại chẳng những cổ họng nàng khó chịu, mà eo, chân cũng đau nhức, nơi giữa hai chân nóng hừng hực, vừa đau vừa xót vừa tê dại. Mặc dù thành hôn vs Khương Dực ba năm, nhưng số lần hai người cùng giường có thể đếm trên đầu ngón tay. Năm đó tân hôn, tuy Khương Dực ở lại kinh thành ba tháng, nhưng bởi vì chuyện phòng the của hai người không hợp, nên số lần rất ít, mười ngày nửa tháng mới làm một lần cũng là may lắm rồi. Sau này, mỗi năm hắn hồi kinh một lần. Cho dù có cùng giường với nàng nhiều lắm cũng chỉ hai ba lần, cũng là làm cho xong sự rất ít, mỗi lần lại cách nhau rất lâu, nên thân thể Dung Hoa không khác gì xử nữ, vô cùng mềm mại. Mấy ngày nay Khương Dực phóng túng trên người nàng, mỗi lần làm đều như muốn đẩy nàng vào chỗ chết, khiến hai chân nàng không thể khép lại được. Hơn nữa hôm qua làm suốt cả một đêm, Dung Hoa không cần sờ cũng biết tiểu huyệt sưng lên lợi hại, tê dại đến độ không còn cảm giác Dung Hoa thở dài trong lòng. Ba ngày nay, số lần bọn họ làm còn nhiều hơn số lần của ba năm cộng lại như thế này nhỉ? Chẳng biết tại sao Khương Dực lại rất có tính thú với nàng, mà nàng cũng phát hiện ra bản thân không phải lãnh cảm như nàng đã nghĩ. Lúc Khương Dực đi vào trong người nàng, không phải nàng không đau, nhưng cơn đó là do kích thước của cả hai không phù hợp, bị mở căng ra. Nhưng chỉ cần hắn âu yếm một chút, ra vào vái cái là nàng sẽ cảm nhận một luồng khoái cảm liên tục ập đến. Rốt cuộc là do kỹ xảo của Khương Dực quá tốt, hay là vì nàng quá dâm đãng?Dung Hoa nghĩ không ra. Một đôi phu phụ không hợp nhau trong chuyện phòng the, tại sao lại trở thành phu quân nhầm lẫn thê tử mình thành người khác vụng trộm, rồi sau đó như củi khô bốc lửa thế này chứ? Nếu chỉ là ở Khương Dực thì không nói làm gì, sao ngay cả nàng cũng trở nên kỳ lạ...Mất mặt nhất là hôm đó mọi việc xảy ra ở trong phòng đều để các nha hoàn nghe thấy. Sắc mặt của Hồng Vi và Hoàng Tường rất kì quặc. Tuy rằng ngày hôm qua không phải các nàng trực đêm, nhưng các nàng ngủ ở phía trên lầu, không thể không nghe thấy gì. Bất quá, suy nghĩ của bốn đại nha hoàn lại không giống với chủ tử của mình. Từ khi Khương Dực có hứng thú với chủ tử, mặt các nàng không thể giấu được sự hớn hở vui mừng. Phu nhân được sủng ái, có thể khiến Hầu gia vui vẻ, không phải là chuyện tốt sao? Ngày sau sẽ không có ai dám nói chủ tử của các nàng ngoài mặt phong quang, nhưng bên trong thực sự đáng thương Không ăn nho được chê nho còn xanh! Hầu gia tuổi trẻ đầy hứa hẹn, vừa anh tuấn vừa cường tráng, không biết có bao nhiêu người thèm nhỏ dãi. Hiện tại Hầu gia vô cùng yêu thích phu nhân, nếu như phu nhân có thể mượn cơ hội này mang thai, vậy thì cùng tốt hơn. Bọn nha hoàn trả lời canh giờ, Dung Hoa vén màn cửa lên nhìn ra ngoài, bọn họ đã vào kinh thành, sẽ nhanh chóng về đến Hầu phủ. -" Hầu gia đâu?" - Nàng lại hỏi. Hồng Vi và Hoàng Tường liếc nhìn nhau, nhãn thần có chút tinh xảo, Hồng Vi đáp -" Hầu gia dặn dò chúng nô tỳ phải hầu hạ phu nhân thật chu đáo, sau đó đi trước rồi, không đi chung với xa đội * ". * đoàn xe. Dung Hoa gật đầu, đoán được Khương Dực sẽ đi chuyến khác vào thành. Hắn từ biên thành trở về, không thể không mang theo một binh một tốt nào, hẳn là hắn muốn dẫn thân binh vào lười quản chuyện của Khương Dực, hắn là người thích làm gì thì làm, không cần người khác quan tâm. Hiện tại nàng chỉ quan tâm một việc, tại sao bọn họ lại biến thành thế này, những ngày sau nàng phải biết làm sao? Sau khi hồi phủ, liệu hắn có còn hứng thú với nàng không? Nếu như hắn quyết định thay đổi cách sống chung của hai người họ thì nàng phải làm sao?Dung Hoa cảm thấy đầu như muốn nổ tung, rõ ràng cái gì cũng không muốn. Giữa bọn họ, người có thể quyết định tương lai hai người, là Khương Dực, không phải là nàng. Sau khi hồi phủ, nàng thay xiêm y, rửa mặt chải đầu, rồi nấu một ấm trà thông họng, bận rộn một hồi mới được nghỉ ngơi một chút, lại nghe bên ngoài có tiếng kêu lớn. -" Hầu gia trở về, Hầu gia trở về!!!" - Các nha hoàn lớn nhỏ đều mặt này hớn hở. Dung Hoa đang chống tay lên trán buồn ngủ nghe thấy tiếng reo từ bên ngoài nàng đứng dậy, lấy lại tinh thần vuốt thẳng xiêm y rồi ra ngoài nghênh đón. Nữ nhân này vẫn còn muốn tiếp tục thể hiện mình là Chiêu Ninh Hầu phu nhân hiền lương thục đức đây mà. Dung Hoa ra cổng anh đón, liếc mắt liền thấy Khương Dực sải bước đi đến. Hôm nay chính thức hồi kinh, hắn khoác lên người bộ chỉnh y dành cho quan võ tướng. Áo giáp mỏng màu bạc, tay áo bào màu xanh sẫm, trên đầu đội nón bạc, quả nhiên trông rất uy nghi lẫm liệt. Dung Hoa hay mắng hắn là tên khốn kiếp nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ lúc này của hắn nàng không thể không thừa nhận dáng dấp hắn từ đầu đến chân đều rất hoàn mỹ, nàng vốn là một nữ tử tù coi có thể giả được cho phu quân như thế này quả thật là phần phúc của mình. -" Hầu gia"Dung Hoa vừa cúi nửa người, Khương Dực đã đỡ tay nàng lên rồi. Lúc trước hắn đối với nàng tốt như vậy, ở trước mặt người khác luôn giữ thể diện cho nàng. Nhưng lần này, hai mắt của Khương Dực lại nhìn thẳng vào mắt nàng, gương mặt mang theo một nụ cười nhẹ làm cho nàng run sợ -" Phu nhân, cực khổ cho nàng rồi! "Nhất thời Dung Hoa có một ý nghĩ không hợp lúc một chút. Hắn nói cực khổ, rốt cuộc là nói công việc coi quản Chiêu Ninh Hầu phủ của nàng cực khổ, hay là tối nói tối qua... Cho dù hắn có ý gì thì quả thật bây giờ nàng không thể đi đứng như bình thường được, hai chân nàng mỏi nhừ. Nàng dứt khoác thuận thế dựa vào Khương Dực phu quân của mình. Nếu không nàng biết dựa vào ai đây?-" Thiếp nên làm vậy mà" Hai người vừa đối thoại không mặn không nhạt, vừa bước vào nội viện, cũng không khác gì so với trước trừ việc Khương Dực lợi dụng lúc đỡ Dung Hoa lên, thuận tiện cọ xát tay mình vào ngực nàng một phen. Tên khốn kiếp, vào lúc nào rồi mà cũng không quên chiếm tiện nghi của nàng. Ngày đầu tiên hồi kinh, gần như bọn họ không có thời khắc nào thanh tịnh. Khương Dực vừa đổi xiêm y xong, bạn đồng liêu của hắn năm xưa đã tới phủ thăm Dung Hoa bên này cũng phải tiếp một đám phu nhân đến cửa chúc mừng. Nàng cũng chỉ còn cách giữ tinh thần tốt để tiếp đãi bọn họ. Không bao lâu, trong cung truyền ý chỉ đến Hầu phủ, nói ngày mai sẽ tổ chức tiệc tẩy trần cho Khương Dực. Mãi đến tối, khi vị khách cuối cùng ra khỏi cửa, Dung Hoa ngay cả đứng cũng không đứng nổi nữa, bọn nha hoàn phải cùng nhau dìu nàng về chính viện, đặt nàng ngồi xuống. Đám Thanh La hầu hạ tẩy trang, tắm rửa qua loa cho nàng, rồi đặt nàng lên giường ngủ. Dung Hoa biết đêm nay Khương Dực chắc chắn sẽ cùng các bạn đồng liêu của mình uống đến không say không về, theo thói quen hắn sẽ về thẳng thư phòng để đến nửa đêm, mơ mơ màng màng, dường như nàng nghe thấy tiếng của Hồng Vi, sau đó thấy bóng ai đó chập chờn bên ngoài. Dung Hoa vô cùng mệt mỏi, nàng trở minht ngủ tiếp. Không biết qua bao lâu, dường như có ai đó đang cởi xiêm y trên người nàng. Dung Hoa cứng đơ một hồi, đột nhiên giật mình tỉnh lại, vừa mở mắt, quả nhiên nàng nhìn thấy Khương Dực. Tâm tình nàng thả lỏng một chút, lại có chút sợ hãi. -" Hầu gia, hôm nay không được. "Khương Dực liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó tiếp tục cởi -" Tại sao không được? "Dung Hoa nghĩ thầm nếu hôm nay lại để hắn tiếp tục ép lần nữa, liệu nàng còn có thể sống không? Nàng vội vã cầm lấy tay hắn nhỏ giọng cầu xin. -" Hầu gia, thiếp... hiện thiếp rât đau, không thể hầu hạ ngài rồi. Nếu ngài muốn thì tìm người khác đến hầu hạ đi, được không?"Khương Dực nheo mắt nhìn nàng chằm chằm. Dung Hoa bị hắn nhìn đến kinh hồn bạt vía. Khương Dực không cười tự nhiên sẽ có một loại khí thế áp người. Đó là loại khí thế của một người điều khiển Thiên Quân Vạn Mã. Đừng nói chi Dung Hoa, cho dù là một đại hán * trong quân cũng không có mấy ai không khiếp sợ khí thế này của hắn. * người đàn ông cao to, vạm vỡ. -" Tìm người? Tìm người nào?" - Hắn cúi đầu, lột sạch vải vóc trên người nàng, chỉ còn chiếc khố nhỏ. Bầu ngực lộ ra tròn không khí đầu xuân lành lạnh khiến Dung Hoa run rẩy. Nàng không dám giãy giụa, chỉ còn cách đáp lời cẩn thận -" Năm trước Nghi Quận Vương có dâng cho ngài vài vị ca cơ, đều là mỹ nhân sắc nghệ song toàn, đang sống ở Tích Hoa các. Nếu ngài đồng ý, thiếp... "-" À!" - Khương Dực nhếch khoé môi -" Phu nhân thật là hiền hậu, bản Hầu cảm động vô cùng".Dung Hoa nhìn vẻ mặt của hắn, thầm nghĩ, cảm động mà như thế này thì chắc trên đời sẽ không có cái gọi là tức giận. Nàng thật không hiểu, tại sao Khương Dực lại tức giận? Hiện tại nàng không thể hầu hạ hắn, tìm mỹ nhân khác cho hắn có gì không tốt? Tiểu khố của nàng bị tháo dây cột, kéo xuống, hai chân nàng bị hắn tách này khiến Dung Hoa thật sự luống cuống, vội vàng nhổm người dậy, vươn tay che u cốc của mình lại -" Hầu gia, đau lắm, thật sự rất đau..." Hôm qua thật sự đã làm nó tổn thương, hôm nay còn vất vả đi lại cả ngày. Nơi đó của nàng vừa nóng bừng vừa tê đau, lúc nãy tắm rửa nàng cũng không dám động vào nó. -" Vậy sao? Để bản Hầu nhìn xem" Khương Dực bắt lấy tay nàng, dùng sức một chút là nàng không thể động đậy, sau đó hắn hạ tầm mắt, nhìn vào nơi giữa hai chân nàng. U hoa quả thật sưng to, hoa môi tấy đỏ, nhuỵ hoa và cánh hoa cũng thế, không thể khép lại được. hoa huy*t nàng trông thật thê thảm, cửa huyệt bị mở rộng, hôm qua bắt nó ngậm dị vật, giờ chỉ mới khép lại một nữa. Khương Dực ánh mắt trơ nên sâu thẳm. -" Hầu, Hầu gia..."Dung Hoa cẩn thận gọi, sợ hắn lại thú tính quá, nàng không muốn trở thành Hầu phu nhân để chết trên giường đâu. Chợt, người nàng nhẹ tâng, Khương Dực bước xuống giường. Dung Hoa nhẹ nhàng thở ra, vừa định mặc đồ lại thì lập tức nghe hắn nói -" Đừng nhúc nhích!"Nàng thật sự ngoan ngoãn không dám động đậy. Một lát sau, hắn trở về, cầm trong tay chiếc khăn ướt, áp lên nơi đang sưng đỏ giữa hai chân nàng. Dung Hoa hít vào một hơi, cảm thấy vừa đau vừa dễ chịu. Đau là vì chỗ kia sưng tấy lên, chạm vào phải thấy đau, dễ chịu là vì khăn ướt lành lạnh, làm cho cơn đau của nàng dịu đi không ít. Thật không ngờ động tác của Khương Dực lại nhẹ nhàng như thế, hắn nghiêm túc săn sóc cho u hoa của nàng. Đột nhiên Dung Hoa cảm thấy tình huống này có chút kỳ quặc. Nàng nằm trên giường, hai chân dang rộng, còn Khương Dực lại lau lau uế vật ở giữa hai chân nàng đỏ rửa xong rồi, Khương Dực trở lại giường, tách hai chân của nàng ra như cũ. Dung Hoa có phần gấp -" Hầu gia, không được, thật sự không được. Nếu không, nếu không thiếp lấy tay..." Khương Dực dừng lại, chậm rãi nhướng mi. Hiển nhiên đây là nét mặt không hài lòng. Trong tình thế khẩn cấp thế này, Dung Hoa buộc miệng nói ra -" Hay là dùng miệng nhé! "Lời vừa ra khỏi miệng, nàng xấu hổ đến mặt đỏ bừng. Mama đã dạy nàng khi mang thai có thể dùng tay hoặc dùng miệng để hầu hạ phu quân, chỉ là nàng chưa từng nghĩ tới mình sẽ làm chuyện này... Hồi kinh? Hồi kinh cái đầu ngươi! Sau khi Dung Hoa nhận được tin, tâm tình nàng trở nên tồi tệ. Nàng vừa mới xuất kinh, tính ở lại biệt viện Tây Sơn một thời gian, ngâm suối nước nóng, ăn những món ăn dân dã, tiêu dao khoái hoạt, không ngờ rằng tên khốn kia lại muốn hồi kinh. Bất luận nhìn thế nào, Chiêu Ninh Hầu Khương Dực cũng là một thanh niên anh tuấn. So với những vị hoàn khố công tử chỉ biết chơi bời lêu lổng ở trong kinh kia, quả thật là một trời một vực. Thế nhưng, trong mắt của Dung Hoa, hắn chính là một tên khốn kiếp! Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, Dung Hoa đã khẳng định, vị Chiêu Ninh Hầu này căn bản là không phải là người hiên ngang lẫm liệt như người khác nói. Đáng sợ nhất là một người không có nhược điểm, bởi vì bất luận kẻ nào đều sẽ có mặt trái, đặc biệt là người như Khương Dực. Thế nhưng, trong mắt kẻ khác, hắn là người kỷ cương nghiêm minh, đối xử với mọi người ôn hòa nhã nhặn, không tham tiền tài không háo sắc, quả thật vô cùng hoàn mỹ. Trên đời này thật sự còn tồn tại người như vậy sao? Dung Hoa dám nói, không hề có. Ở trong mắt Khương Dực, nàng thấy được một tia trào phúng lóe lên rồi biến mất, đôi lúc còn sơ hở để lộ sự hờ hững. Sau khi thành hôn, Khương Dực rất tôn trọng và giữ thể diện cho nàng. Sản nghiệp Hầu phủ hết thảy đều giao cho nàng, thiếp phòng toàn bộ đều ở lại phủ đệ ở biên thành, trong Hầu phủ ngay cả nha đầu thông phòng cũng không có, khi hồi phủ hắn nhất định ngủ trong phòng của nàng. Ở trước mặt người ngoài, hắn vẫn luôn giữ ý, giữ thể diện cho nàng. Thế nhưng, trừ những cái đó ra thì còn gì nữa? Hắn không hề đặt một chút tâm tư nào trên người nàng. Không biết sở thích của nàng, không quan tâm nàng làm những gì, thậm chí, Dung Hoa dám nói, hắn còn chưa từng nhìn kỹ mặt của nàng! Đối với Khương Dực mà nói, ngay từ đầu, nàng không khác gì một người gỗ trên thân có khắc mấy chữ Dung gia tiểu thư’, sau đó biến thành Chiêu Ninh Hầu phu nhân. Một nam nhân như vậy, bề ngoài đứng đắn, là một quan viên không phụ lòng vua. Dung Hoa dám nói, nếu như có một ngày hắn cảm thấy hứng thú với việc tạo phản, nói không chừng sẽ trở mặt với Hoàng đế. Mỗi lần nghĩ tới điều này, Dung Hoa đều sẽ cảm thấy, những ngày êm ấm này có chút nguy hiểm. Trên thực tế, Thái hậu và Hoàng đế đem nàng gả cho Khương Dực, cũng không chỉ là thương tiếc hắn. Một thần tử trẻ tuổi, tay nắm trọng binh, không phải gánh vác gia tộc, rất khó nắm giữ. Nếu như không phải là phò mã thì không thể nắm hắn trong lòng bàn tay, vì muốn giám thị hắn, có lẽ phải chọn một vị công chúa gả cho hắn. Chọn nàng, chính bởi vì nàng được Thái Hậu nuôi nấng, vừa vặn có thể bày tỏ sự ân sủng cho nhiều người thấy. Hơn nữa, cha mẹ của nàng chết sớm, cũng không thân thiết với người của Dung gia, nên Khương Dực sẽ không thể có nhạc gia* lớn mạnh. * gia đình vợ Dung Hoa cũng không cảm thấy ủy khuất, không có Thái Hậu và Hoàng Đế, nàng sẽ không có thân phận tôn quý như hôm nay, hơn nữa, chỉ cần Khương Dực không tạo phản, hắn chính là một ứng cử viên tuyệt vời cho chức phu tế**. ** vị hôn phu Nhưng mà, cái tuyệt vời này sẽ giảm đi nếu Khương Dực ở trong Hầu phủ. Dung Hoa hung hăng đạp cái ghế hai cái, tâm tình thoải mái hơn phần nào. Mặc kệ nàng không muốn như thế nào, nếu Khương Dực hồi kinh thì nàng phải trở về. Giống như Khương Dực giữ thể diện cho nàng, nàng cũng muốn đóng vai một Chiêu Ninh Hầu phu nhân hoàn mỹ ở trước mặt người ngoài —— nàng đại diện cho thể diện của Thái Hậu và Hoàng Đế, sao nàng có thể làm bọn họ mất mặt được? - Ngày mai hồi kinh đi – Dung Hoa thở dài, nói với bọn nha hoàn. Vừa tới biệt viện Tây Sơn, ngồi còn chưa nóng mông nữa là…! Nhưng mà trở về là chuyện của ngày mai, hôm nay cứ đi ngâm ôn tuyền hưởng thụ trước một chút! Dung Hoa vui vẻ nghĩ, dẫn theo Thanh La đến Thanh Trì. Ngôi biệt viện này là Hoàng Đế ban thưởng cho nàng lúc thành hôn, chứa một hồ nước nóng cực tốt, mỗi khi đến thu đông, Dung Hoa tới biệt viện này ở một hai tháng. Mùa đông năm nay, bởi vì thân thể Thái hậu không tốt nên nàng vẫn luôn không tìm được cơ hội để đi. Sương mù bao phủ, khí nóng phà vào mặt. Sau khi Dung Hoa được nha hoàn hầu hạ cởi xiêm y ra, nàng nói - Tất cả lui xuống hết đi, để ta một mình yên tĩnh. Thanh La muốn nói gì lại thôi. Dung Hoa phất tay một cái - Sau nửa canh giờ lại vào hầu hạ. - Dạ. . . Dung Hoa một mình tiến vào ôn tuyền, sương trắng, cơ thể nữ nhân như ẩn như hiện. Bờ vai như được vót thành, eo trắng thon nhỏ, Dung Hoa không phải là đệ nhất mỹ nhân, nhưng dáng vẻ vô cùng xinh đẹp. Dáng người nàng tinh tế, bộ ngực cao ngất, hai chân thon dài, cái mông vểnh cao, nhất là nước da, như ngọc như tuyết, non mềm đến không thể tưởng tượng nổi, đến Khương Dực vào những lúc cùng giường cũng không nhịn được sờ thêm mấy cái. Bất quá cũng chỉ đến thế mà thôi. Dung Hoa không biết là bản thân không đủ có mị lực, hay là do tự Khương Dực lãnh đạm. Ở trên giường, Khương Dực luôn không có kiên nhẫn, chuyện phu thê phòng the vốn rất ít ỏi, phần lớn là làm qua loa cho xong chuyện. Còn nhớ đêm tân hôn, Khương Dực thậm chí không có kiên nhẫn chờ nàng chuẩn bị kỹ càng, đã dùng lượng lớn cao hương, trực tiếp phá thân nàng. Thành hôn ba năm, Dung Hoa không nhớ rõ, bọn họ có được bao nhiêu thời gian ôn tồn vui vẻ. Về sau ít gặp mặt, ký ức càng mơ hồ. Nghĩ đến cùng giường với hắn, phản ứng đầu tiên của Dung Hoa là sợ hãi… hầu như không có lần nào nàng không đau. Cho nên, Khương Dực ít trở về, trái lại nàng càng vui vẻ. Lần này trở về, hắn sẽ ở lại bao lâu đây? Một tháng? Có lẽ chỉ có nửa tháng. Nên nhất định sẽ ngủ trên giường của nàng. Thời gian ngắn, nhiều nhất hai, ba ngày, nhịn một chút là tốt rồi. Vừa nghĩ vẩn vơ, Dung Hoa vừa vẩy nước suối âm ấm lên trên ngực. Nàng không hề phát hiện, ở ôn tuyền ngoài nàng ra, còn có một người không nên xuất hiện. . . . Về kinh sớm hơn ba ngày so với dự định, Khương Dực không có trở về Hầu phủ, mà là đi đến biệt viện Tây Sơn. Trở về kinh thành thì phải đối mặt với những vẻ mặt muôn hình muôn vẻ, miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Khương Dực cảm thấy rất phiền. Hắn có chút hối hận rồi, trước đây vì sao hắn lại muốn tham gia bình định vậy kìa? Nếu như hiện tại hắn còn là một cái võ quan cấp thấp, nhất định sẽ rất ung dung tự tại, thoải mái vui vẻ. Có thể người khác cảm thấy, hắn ở trong hoàn cảnh này, không có gì không vừa lòng. Thế nhưng Khương Dực vẫn cảm thấy thiếu thiếu. Thật không có thách thức! Suối nước nóng ở biệt viện Tây sơn vô cùng tốt, một đường bôn ba mệt mỏi, trước khi trời tối Khương Dực âm thầm đi vào biệt viện, thẳng đến Thanh Trì. Không có ai phát hiện, chủ nhân biệt viện, Chiêu Ninh Hầu đã trở về. Hắn cũng không muốn bị người khác phát hiện, chỉ muốn ở biệt viện Tây Sơn nghỉ ngơi ba ngày, sau đó về kinh đối mặt với những kẻ câu tâm đấu giác*** kia. *** dồn tâm trí vào việc tranh giành quyền lợi. Đang tựa ở trên vách ôn tuyền nghỉ ngơi, bỗng nhiên hắn cảnh giác mở mắt ra. Bên ngoài vang lên tiếng động, sau đó là một giọng nữ nhỏ nhẹ kêu nha hoàn lui ra. Màn trúc nhấc lên, một cô gái mặc sa tanh mỏng tiến vào, thân thể trắng tuyết như ẩn như hiện trong màn sương. Lụa mỏng căn bản không che được cơ thể, tạo thành hiệu quả nửa kín nửa hở, khiến Khương Dực có thể nhìn thấy rõ ràng bộ ngực cao ngất, sống lưng tinh tế, hai chân thon dài. Thân thể này, quả thật là một pho tượng ngọc hoàn mỹ. Chỗ cần đầy đặn thì đầy đặn, chỗ nên gầy thì gầy. Đặc biệt là hai khối mềm mại trước ngực, trắng tuyết như ngọc phong, no đủ tròn trịa, là hình bán cầu hoàn mỹ, một điểm mai hồng phía trên, điểm xuyết xinh đẹp. Khi đi lại, đôi ngọc phong run lên, tạo thành những đợt sóng cuộn trào mãnh liệt. Khương Dực thấy chỉ trong phút chốc, dục vọng giữa hai chân hắn đã “phấn chấn tinh thần” dựng đứng lên. Hắn là một nam nhân trưởng thành, hai mươi sáu tuổi, tuổi trẻ khí thịnh. Lại còn, trong suốt quãng đường hắn hồi kinh, đã hơn một tháng không đụng đến nữ nhân, đối mặt với một thân thể đẹp đẽ dụ hoặc này, không có dục vọng mới là lạ. Đặc biệt là thời khắc này, hắn gỡ mặt nạ trước mặt người khác xuống, dục vọng càng thêm chân thực. Hắn nuốt nước miếng một cái, trước khi làm chuyện kích động, lý trí lại trở về. Toà ôn tuyền này tỳ nữ không thể tùy tiện vào, giọng nói vừa rồi cũng không của tỳ nữ, mà hắn lại không có thị thiếp tại Hầu phủ. Chủ nhân thân thể này, đại khái chỉ có con gái của thân thích? Bản thân hắn vốn đã không còn thân thích, thúc phụ cũng đã không còn qua lại, lẽ nào là tiểu thư Dung gia? Nếu là như vậy, nữ tử này hắn không thể đụng vào, đụng vào phiền phức không nhỏ. Khương Dực muốn lặng lẽ đứng dậy, ôn tuyền sương trắng lan tràn, lấy thân thủ của hắn, rời đi yên lặng không một tiếng động là việc không khó. Nhưng mà, hắn vẫn không tự chủ được nhìn về phía cơ thể hoàn mỹ kia. Bàn chân trắng nhỏ của nàng tiến vào trong ôn tuyền, thử độ ấm của nước, sau đó chậm rãi bước xuống. Sóng nước tràn qua hai chân trắng nõn thon dài của nàng, tràn qua thung lũng thần bí, tràn qua eo thon, ngập đến ngọc phong đầy đặn phía trước. Nàng đã cởi lụa mỏng ra, thân thể trơn bóng, liếc mắt một cái là nhìn rõ mồn một. Ngón tay tinh tế vén nước trong lên, bắn tung tóe trên bộ ngực tuyết trắng. Giọt nước theo làn da trắng nõn nà trượt xuống đôi nhũ phong vừa trắng vừa lớn, dưới sóng nước lay động, trông chúng giống một đôi mật đào, cực kì mê người. Khương Dực chỉ cảm thấy bụng dưới như lửa, hơi thở không tự giác thô dần. Không được, cô gái này hắn thật sự không thể đụng vào. Khương Dực theo bản năng nhìn lên gương mặt của mỹ nhân, bất giác ngẩn ra. Mỹ nhân này trông rất quen. . . Thật là Dung gia tiểu thư? Chiêu Ninh Hầu vẫn cứ không đoán được, mỹ nhân khiến hắn dục hỏa bốc lên ngùn ngụt này chính là phu nhân của hắn. Có thể thấy được trình độ lơ là của hắn đối với Dung Hoa tới mức nào. - ●▬▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬▬▬● Tham gia vào Page và Group MSV để có cơ hội nhận CP thưởng hàng tháng từ các event nào 。◕‿◕。 PAGE GROUP ●▬▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬▬▬● TAGS Xem nhiều nhất Xác định danh tính người phụ nữ tử vong trong bao tải dứa Truy bắt nhóm dùng súng tấn công vào trụ sở công an xã ở Đắk Lắk Bắt 6 đối tượng tấn công trụ sở Công an xã tại tỉnh Đắk Lắk Bắt 16 nghi phạm tấn công trụ sở Công an xã tại tỉnh Đắk Lắk Bắt nghi phạm sát hại người phụ nữ, bỏ thi thể vào bao tải dứa phi tang Xe máy đấu đầu ở TP HCM, bé 3 tuổi cùng người đàn ông tử vong Xe du lịch chở 28 khách lao xuống chân đồi, nhiều người bị thương "Phép mầu" Colombia Cô bé 13 tuổi bảo vệ 3 em trai giữa rừng Amazon suốt 40 ngày Cách tính lương hưu, trợ cấp BHXH từ 1-7-2023 Sự thật thông tin xác người cháy đen ở Hóc Môn, TP HCM Thông tin truyện Hầu Gia, Đợi Đã! Tác giả Đánh giá từ 11 lượt Chiêu Ninh Hầu vốn là con cái nhà quyền quý, từng có công với vua. Nhưng thời thế đổi thay, thế lực tạo phản lên ngôi. Gia tộc hắn đã chẳng còn chỗ đứng trong triều đình nữa. Phụ thân hắn cũng vì thế lực tạo phản đó mà qua đời. Hắn được những tên tham quan kia "bố thí" một chân nhỏ bù nhìn, không có quyền lợi. Nhưng rồi cuộc đời này vốn là rất công bằng, ông trời không thể cứ trơ mắt nhìn đứng nhìn những con người xấu xa làm càn. Thế lực tạo phản "tự sinh tự diệt". Tranh thủ thời cơ đó, hắn đã được hoàng đế tin tưởng, một bước lên trời nắm mọi quyền hành quan trọng trong tay. Ai ai cũng phải nể sợ nhân của hắn cũng không kém phần cao quý. Nàng là cháu của Thái hậu, vốn được cưng chiều từ nhỏ. Cô đâm ra trở nên kiêu kì. Nhưng thực sự bên trong lòng nàng là một vết thương về cái chết của cha. Hai con người cùng chung cảnh ngộ cứ thế bước vào đời nhau. Lúc đầu họ chẳng hề quan tâm nhau, lạnh lùng vứt nhau sang một bên. Chàng lo việc của chàng, nàng làm việc của nàng. Cuộc sống cứ thế vô vị diễn ra cho tới khi đôi bên nhận thấy rằng người kia quan trọng với mình tới thế chuyện tình yêu của họ liệu có thể đi tới cái kết có hậu? Họ có thể đem lại hạnh phúc cho nhau? Danh sách chương Chương 1 Tây Sơn biệt viện Chương 2 Ôn Tuyện thuy trượt Chương 3 Ăn rồi hãy nói Chương 4 Xuân triều nóng bỏng Chương 5 Chưa từng sảng khoái đến thế Chương 6 Sao cơ thể nàng câu người như vậy ? Chương 7 Muốn xuất ra Chương 8 Dưới lớp mặt nạ Chương 9 Rõ ràng hôm qua rất sung sướng Chương 10 Không thể như vậy Chương 11 Tư thế dâm đãng Chương 12 Bàn chuyện trong tư thế hoan ái Chương 13 Cho nàng giảm nhiệt một chút Chương 14-1 Vậy thì dùng miệng Chương 14-2 Vậy thì dùng miệng 2 Chương 15 Không thể làm hỏng Chương 16 Muốn nhanh chóng mang thai Chương 17-1 Mỹ nhân tự sướng 1 Chương 17-2 Mỹ nhân tự sướng 2 Chương 18 Nói muốn cái gì ? Chương 19 Nghe lén Chương 20 Tự mình chuyển động Chương 21 Tên gọi Chương 22 Săn sóc nó một lần đi Chương 23 Ăn ngon không ? Chương 24 Thay đổi đáng sợ Chương 25 Cạm bẫy dịu dàng Chương 26 Cùng nhau ăn Chương 27 Yêu và dục Chương 28 Chỉ có nàng

hau gia doi da