vậy cùng anh về nhà

Tên truyện: Vậy cùng anh về nhà. Tác giả: Mộ Nghĩa. Số chương: 103 chương (Đang edit đến chương 4) Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, gương vỡ lại lành, HE. Editor: Manh Manh —— Văn án Anh em thật sự khó mà thấy nhàm chán khi đối diện với thế giới thể thao hoành tráng ở VT999. Các thông tin về đội bóng, cầu thủ, những màn giao dịch, chuyển nhượng sốt nhất đều được nhà cái cung cấp kịp thời đến anh em. Cùng với đó là đội ngũ chuyên gia nhà cái sẽ mang đến những lời khuyên, nhận định đúng đắn cho anh em. Ngay sau đó, anh hàng xóm đưa cho cô 30 triệu và rời đi. Người vợ lại cuốn khăn tắm vào và đi vào nhà, ngay khi cô chuẩn bị bước vào phòng tắm thì người chồng hỏi: "Ai vậy?" "Hàng xóm nhà mình", người vợ trả lời. "Uhm, Anh ta có nói đến chuyện trả anh 30 triệu không?" Cùng với đó là gợi ý cách trả lời chuyên nghiệp và được đánh giá cao nhất đối với nhà tuyển dụng. Hãy cùng TOPICA Native khám phá ngay bây giờ nhé! Trọn bộ hướng dẫn kỹ năng phỏng vấn bằng tiếng Anh 6 việc cần chuẩn bị để có một buổi phỏng vấn tiếng Anh thành công 1. Tell me a little about yourself. (Hãy giới thiệu về bản thân của bạn) Sân chơi luôn lọt top những nhà cái hàng đầu có số lượng đăng ký khủng nhất. Ngoài ra hàng ngày web có đến vài triệu lượt lượng truy cập. Vì sao Shbet88.bet lại có độ hot như vậy? Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu kỹ hơn về nhà cái Shbet thông qua bài viết dưới đây. Welche Dating Seiten Sind Wirklich Kostenlos. Ngoài phòng tắm. Tri Miên nghe thấy hai chữ “Tối qua” của Thư Minh, chết lặng một lúc. Đầu bên kia không nghe thấy tiếng trả lời lại, lại gọi thêm một câu nữa “Đoạn Chước?” Tri Miên lấy lại tinh thần “Bác sĩ Thư………… là tôi. Đoạn Chước anh ấy hiện tại đang tắm.” Thư Minh có vẻ cũng giật mình, thu lại vài phần nhiệt tình “A, em là tiểu thư Tri đó sao?” “Ừm, vừa nãy cô mới nói về chuyện món quà, đợi chút nữa tôi giúp cô truyền đạt lại nhé?” “Không cần đâu, đợi anh ấy tắm xong, tự chị nói lại với anh ấy.” “…….Được.” Tri Miên nói xong, cửa phòng tắm bị mở ra, người đàn ông quấn chiếc khăn ngang hông bước ra, tóc đen lấm tấm nước. “Cô đợi chút, anh ấy vừa ra ngoài rồi.” Cô đưa điện thoại cho Đoạn Chước. Đoạn Chước nhận lấy, đi tới phòng quần áo “Alo.” “Em không có chuyện gì, hai ngày nữa không phải anh sẽ tham gia đấu vòng loại sao? Như thường lệ em sẽ nhắc nhở cho anh một chút về chế độ ăn uống…….” Thư Minh nói xong chuyện chính, cuối cùng nói “Em có chuẩn bị một món quà năm mới cho mỗi thành viên trong nhóm, tối qua làm sao anh lại đi nhanh như vậy chứ, em còn chưa kịp đưa cho anh nữa.” “Không cần đây, cô cho họ là được.” “Mỗi người đều có một món quà mà, không thể không công bằng được, không sao, đợi đến ngày đấu vòng loại em sẽ đưa cho anh.” “Ừm, còn có chuyện gì không?” “Hết rồi…….” Thư Minh thấy thái độ của anh, không dám quấy rầy thêm “Vậy anh bận đi, tạm biệt.” Đoạn Chước cúp điện thoại, vứt điện thoại lên giường, quay đầu lại nhìn Tri Miên vẫn đang đứng tại chỗ xuất thần, gọi cô “Sững sờ cái gì vậy?” Tri Miên bất chợt nhìn lên. “Mang giúp anh đồng hồ trong nhà vệ sinh ra đây.” “Ò.” Cô gái từ trong nhà tắm đi ra, nhìn thấy Đoạn Chước đang đứng trước gương to, thay xong quần áo. Cô đi tới trước, đưa đồ cho anh, do dự một lát, giả vờ tuỳ ý hỏi “Tối qua anh ở cùng với bác sĩ Thư sao?” Đoạn Chước đeo đồng hồ, nhìn lướt qua biểu cảm của cô gái trong gương, trên khoé môi nở một nụ cười “Em đang nghĩ vớ vẩn gì vậy?” Cô lập tức phủ nhận “Em mới không có.” Người đàn ông quay lại nhìn thấy ánh mắt thất thường của cô, cười lên “Căng thẳng thành như này, còn nói không có?” “…….” Đoạn Chước không đùa cô nữa, giải thích đơn giản một câu “Tối qua livestream, vừa đúng lúc cô ấy cũng có ở câu lạc bộ.” Tri Miên nhớ lại lúc nãy, lúc Thư Minh tưởng rằng là Đoạn Chước, giọng điệu nói chuyện mập mờ mang theo vài phần không khác gì thân mật, nhưng cũng không biết có phải do bản thân quá nhạy cảm không nữa. Cô ừm nột tiếng, đổi chủ đề khác “Tối nay trong nhà không có nấu cơm.” “Thay quần áo đi, tôi đưa em đi ăn.” ———— Mười phút sau, Đoạn Chước lái chiếc Hummer ra khỏi gara. Lên xe, Tri Miên hỏi “Chúng mình ăn cái gì?” “Em tự quyết định.” Cô lấy điện thoại ra lựa chọn nhà ăn gần đây, cô hiểu rất rõ về thói quen và khẩu vị ăn uống của người đàn ông, bởi vì công việc, anh bắt buộc phải ăn thức ăn thanh đạm và khoẻ mạnh. Thật ra cô rất yêu thích khẩu vị chua cay nặng, nhưng cũng vì lí do đó mà rất ít khi ăn lại. Mặc dù nói là để cô quyết định, thực tế cô đều rất quan tâm đến khẩu vị của anh. Tri Miên nhớ lại năm năm được gởi nuôi ở nhà họ hàng đó, vốn dĩ năm ngón tay của cô không phải chạm vào nước lại phải giặt giũ, nấu nướng, làm tất cả các loại công việc nặng bẩn thỉu. Cho dù cô đang đi học, cũng phải chịu trách nhiệm một ngày ba bữa của gia đình, nấu ăn cũng từ lúc đó mà bắt buộc phải tập luyện. Những thứ cô nấu cũng không phải là cái trân tu mỹ vị gì*, chỉ là món ăn không tệ được tự nấu tại nhà. [Ấn vào đây] Trân tu mỹ vị Món ăn quý lạ và ngon Sau này khi được Đoạn Chước đưa về nhà, lúc đầu cô cũng muốn thử nấu ăn cho anh, có lần sinh nhật anh, Cô có lòng đi chợ rau để chọn nguyên liệu, dự định sẽ làm cho anh một bữa tối thịnh soạn. Buối tối lúc cô đang xào rau, không cẩn thận, làm vỡ một cái đĩa. Cô nhìn thấy Đoạn Chước đi vào phòng bếp, nghĩ tới trước đây cô đã từng làm vỡ đĩa rồi bị người cô tàn nhẫn dùng roi đánh, lúc này giống như một con mèo bị dọa sợ, thu mình vào trong góc, cuống quýt xin lỗi “Xin lỗi anh, xin lỗi anh….” Người đàn ông thấy cô như vậy, cười cười “Không phải chỉ là cái đĩa thôi sao? Căng thẳng cái gì?” Anh chỉ nói “Cầm chổi mang ra đây, đi vòng ra ngoài.” Đoạn Chước mặc dù không có trách mắng, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy, có phải cô đã gây phiền phức cho anh rồi không. Tối đó cô làm một bàn thức ăn, anh chỉ hời hợt động đũa, một bộ dáng không có hứng ăn, sự chờ mong tràn đầy của cô giảm đi một nửa, hỏi có phải không hợp khẩu vị của anh không, anh nói rất nhiều đồ bình thường anh không thể ăn. “Về sau em không cần xuống bếp làm nhiều đồ ăn như vậy đâu, muốn ăn có thể ra ngoài gọi, hoặc là mời một dì về.” Tri Miên rũ mắt, chỉ có thể gật đầu. Sau đó cô liền không nấu cơm cho anh thêm lần nào nữa, thức ăn bình thường của anh, cũng được phụ trách bởi chuyên gia dinh dưỡng của nhóm anh ấy. Tri Miên thu hồi tâm trạng, nói cho Đoạn Chước vị trí của nhà hàng. Ngón tay cô vuốt ve màn hình điện thoại, nghĩ tới gì đó, nhìn về người đàn ông đang ngồi ở ghế lái xe “Chiều hôm nay em được chủ bút ở phòng làm việc làm thêm đó tìm, hỏi em có muốn tự mình trở thành chủ bút hay không.” Anh quay sang liếc nhìn cô một cái “Ừm?” Tri Miên giải thích đại khái một chút “Anh cảm thấy…….” Lời của cô còn chưa nói hết thì điện thoại của Đoạn Chước vang lên. Anh nghe máy “Nói.” Tri Miên lúng túng ngậm miệng lại, chỉ có thể đợi anh. “Được, ngày kia thi đấu lại xem đi.” Đoạn Chước nghe máy xong, sau đó hỏi Tri Miên “Vừa nãy em nói đến đâu rồi?” “………..” Cô mấp máy môi “Thì hỏi xem anh thấy em từ chức như thế nào.” Ánh mắt của Đoạn Chước tập trung vào tình hình giao thông ở phía trước, sau đó thờ ơ nói “Đều được, xem bản thân của em, muốn từ chức thì từ chức.” “……Ừm.” Tri Miên thấy anh không có tâm trí suy nghĩ muốn biết rõ, cũng không muốn nói nữa. Tới nơi, Đoạn Chước dừng xe ở bên đường, Tri Miên nghĩ tới lời anh vừa nói “Ngày kia anh có thi đấu sao?” “Ừm, vòng sơ loại Mỹ Khắc Bôi, chính là ở Lâm Thành.” Đoạn Chước kéo phanh tay xuống, sau đó đặt bàn tay lên đỉnh đầu cô xoa loạn xạ “Không phải rất thích xem anh thi đấu sao? Lần này thi đấu công khai, đưa em qua đó xem.” Thi đấu EA bởi vì ở một địa điểm đặc thù, thông thường đều không có người xem thi đấu, thi đấu công khai là một thi đấu nhỏ, địa điểm khá bé, có thể livestream trong thời gian thực. “Được.” Cô nhàn nhạt đáp lại. ———— Vốn dĩ Tri Miên dự tính đi xem thi đấu, ai ngờ buổi tối ngày thứ hai, cô nhận được một cái link của Du Du gửi tới. [Mấy ngày nay có một cuộc triển lãm truyện tranh đang tổ chức, em có biết không?] Tri Miên mở link ra xem một chút. Triển lãm tranh này là một triển lãm truyện tranh do chính quyền tỉnh tổ chức, chủ đề xoay quanh theo đuổi ước mơ, trong triển lãm còn có một số tác phẩm truyện tranh nước ngoài, quy mô rất lớn. Du Du [Những người đã đi đều nói rất tốt, sáng ngày mai cũng là nửa ngày cuối cùng rồi, bỏ lỡ thì không còn nữa, nếu em muốn đi thì phải tranh thủ thời gian đến xem.] Tri Miên biết được tin này, thì đã bị hấp dẫn bởi cuộc triển lãm truyện tranh này rồi. Nếu như trước đây, cô nhất định sẽ không do dự mà lựa chọn đi xem thi đấu cùng Đoạn Chước, nhưng lúc này cô muốn đi làm chuyện của bản thân mình hơn……. Nghĩ một lúc, cô vào phòng tập thể dục trong nhà. Đoạn Chước đang chạy trên máy chạy bộ, cô đi tới bên cạnh anh, gọi anh “Đoạn Chước, ngày mai em sẽ không đi xem trận đấu của anh nữa…….” Cô nói xong, người đàn ông nhấn nút, tốc độ của máy chạy bộ chậm lại một chút, anh bước nhanh tới, lực tập trung vẫn còn đang ở chỗ vận động “Em nói cái gì?” Tri Miên lặp lại lần nữa, Đoạn Chước nghe xong “Được thôi, tuỳ em.” “Ừm.” Cô quay người rời đi. —— Hôm sau, Tri Miên một mình đi đến triển lãm truyện tranh. Nửa ngày cuối cùng, người vẫn còn rất nhiều. Toàn bộ hai tầng của Trung tâm Triển lãm Văn hóa Lâm Thành đều là nơi tổ chức triển lãm truyện tranh lần này, Tri Miên đi dạo, nhìn thấy truyện tranh có đủ loại phong cách khác nhau, trong đó có một số người hóa ra lại là những tiền bối mà cô đặc biệt ngưỡng mộ. Đi tới phía trước, cô phát hiện ra một khu vực có rất nhiều người, vô cùng náo nhiệt, nhìn kỹ hơn, là một họa sĩ trẻ đang tham gia chương trình phỏng vấn, xung quanh là những người hâm mộ cầm cuốn truyện tranh của cô ấy. Tri Miên vừa khéo biết cô ấy, cô ấy là một trong những nghệ sĩ ký hợp đồng nổi tiếng nhất của truyện tranh Lạc Hoạ. Người dẫn chương trình hỏi làm sao cô ấy lại đi trên con đường này, cô ấy nói giống như chủ đề của buổi triển lãm truyện tranh lần này, cô ấy cũng là đang theo đuổi ước mơ, khi đó dũng cảm thử một chút, mặc dù ban đầu không ai chú ý đến cô ấy, nhưng cô ấy vẫn kiên trì. Sau khi phỏng vẫn kết thúc, có rất nhiều người hâm mộ lên xin chữ ký và chụp ảnh chung. Tri Miên rời đi, trong đầu nghĩ đến những lời phỏng vấn, trong lòng bị kích thích sâu sắc. Quả thực…… cô cũng nên dũng cảm một chút rồi. Một bên khác. EA, vòng đấu loại UMF. Trong sân, năm đội chiến đấu kịch liệt, cuối cùng tới vòng chung kết, chỉ còn lại hai đội. GYB đầy đủ đội hình, đối đầu với hai tuyển thủ của đội khác. Đoạn Chước xác nhận vị trí của đối phương, từ toà tháp ở khu Nam đi xuống, thông qua các thiết bị điện tử nói cho các thành viên khác “Tôi trực tiếp xông lên, các cậu đi theo.” “Fire, cùng nhau vây qua đó đi.” Trong tay Đoạn Chước cẩm một khẩu súng trường 95 口口*, một mình vượt qua mương rồi đi về phía khu trung tâm, cười “Hai người mà thôi.” [Ấn vào đây] 口口 Raw để z chứ mình cũng không có bít mng ơi. Đến khu vực chướng ngại vật phía Bắc, anh nhìn thấy một trong những kẻ thù đang nghiêng người, trực tiếp bắn. Trên người đối phương hiện lên khói xanh. Anh vừa bỏ súng xuống, bỗng nhiên bên hông truyền tới tiếng súng, anh bị phục kích. Thi đấu thắng lợi. ——— Sau khi Tri Miên từ buổi triển lãm truyện tranh đi ra cũng đã gần trưa rồi. Cô nhìn thời gian, không ngoài dự tính thì Đoạn Chước đã kết thúc trận đấu rồi, cô gọi điện cho anh, muốn hỏi xem nếu như trưa nay anh không rảnh, thì cô sẽ tự mình đi ăn cơm rồi về nhà. Mấy giây sau, đầu bên kia nghe máy, nhưng lại là giọng nói của Gia Cát Vũ “Tiểu Tửu———” Tri Miên đang nghĩ hoặc, đối phương lại nói tiếp “Điện thoại của Tiểu Đoạn vừa đúng lúc anh đang cầm, cậu ấy thi đấu bị thương rồi, vẫn đang băng bó vết thương.” “Bị thương?” “Khuỷu tay bị rách da, làm sao hôm nay em không tới xem cậu ấy thi đấu vậy, bây giờ em có muốn tới câu lạc bộ xem cậu ấy không?” Tri Miên nghe vậy, trái tim co thắt lại, cuối cùng vẫn là không nhịn được mà lo lắng cho anh. Tri Miên đáp lại, cúp điện thoại, ngăn một xe taxi lại. Cả đường thông suốt, hai mươi phút sau, cô đến căn cứ của câu lạc bộ Nhậm Khi, trước đây cô thường xuyên tới chỗ này, cho nên đối với nơi này nắm rõ trong lòng bàn tay. Đi thang máy lên tầng ba của khu vực EA, cô liền nhìn thấy Gia Cát Vũ và Tư Mã Thành đang đứng trước phòng y tế. Cô bước nhanh qua đó, hai người quay lại nhìn thấy cô “Hi, Tiểu Tửu.” Tri Miên nhìn vào trong phòng y tế “Anh ấy đang ở trong sao?” “Để đưa em vào.” Gia Cát Vũ đẩy cửa phòng y tế ra, bên trong Đoạn Chước đang ngồi trên ghế, đứng trước mặt anh là mấy thành viên GYB, Thư Minh mặc áo khoác trắng đứng bên cạnh đang chuẩn bị băng gạc và các dụng cụ khác. Bọn họ quay đầu nhìn thấy Tri Miên, mọi người kích động gọi cô “Chị dâu!” Đoạn Chước đang mở một nửa áo nguỵ trang nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tri Miên, lông mày cau lại, giọng nói trầm hơn “Không phải em đi xem triển lãm tranh gì đó rồi sao?” “Vừa nãy gọi cho anh, Gia Cát Vũ nói anh bị thương rồi.” Người đàn ông lạnh lùng liếc nhìn bộ mặt cười xấu xa của Gia Cát Vũ “Mẹ nó bảo cậu nhiều lời sao?” Gia Cát Vũ cười cười “Ài, đây không phải là Tiểu Tửu quan tâm cậu sao.” “Anh không sao chứ?” Cô gái đi tới phía trước, Đoạn Chước chú ý thấy ánh mắt cô đang nhìn khuỷu tay, anh quay người sang một bên để che đi vết thương đang chảy máu, đưa tay lên và xoay mặt cô đi, khàn giọng ra lệnh “Ra ngoài đợi trước, anh sắp xong rồi.” Tri Miên thấy anh đuổi cô đi, nhăn mặt “Không sao, em đứng ở đây nhìn…..” “Nhìn cái rắm.” Giọng điệu người đàn ông lạnh xuống. Người ở trong phòng y tế đều nhìn qua. Thư Minh ở một bên thấy vậy, nhàn nhạt cười, nói với Tri Miên “Tiểu thư Tri, thật ra em ở đây cũng không các tác dụng gì, ra ngoài đợi trước đi.” Tri Miên nhìn Thư Minh, ánh mắt có một tia châm chích, nhắm mắt lại rồi nói “Được.” Cô quay người đi ra ngoài cửa, Đoạn Chước cũng liếc nhìn các thành viên bên cạnh “Được rồi đều đi hết cho tôi, chỉ là một vết thương nhỏ mà phải nhiều người đến vây xem sao?” “Vậy được lão đại anh nghỉ ngơi cho tốt…..” “Bye bye lão đại…..” Sau khi người khác đều đi, chỉ còn lại Đoạn Chước và Thư Minh. Thư Minh chuẩn bị xong nước muối và băng gạc, đi đến trước mặt Đoạn Chước, mỉm cười, đang định nắm lấy tay anh, thì nghe thấy giọng nói nhạt nhẽo của anh “Tôi tự mình xử lý.” Thư Minh sững sờ “Không sao, để em giúp anh đi…….” Anh trực tiếp cầm lấy nước muối “Không cần.” Thư Minh thấy vậy, không tiếp tục kiên trì nữa, cô đứng sang một bên, nghĩ tới vừa nãy, thăm dò hỏi “Vừa nãy anh hung dữ đuổi tiểu thư Tri ra ngoài như vậy, anh với cô ấy sẽ không cãi nhau chứ?” Người đàn ông ấn tăm bông nhúng nước muối lên vết thương ghê người, cánh tay nổi gân xanh, một giọt mồ hôi lăn dài xuống cằm, nhưng mặt vẫn không thay đổi, không nói lời nào. Thư Minh thấy anh ngầm thừa nhận, định mở miệng an ủi. Đoạn Chước rũ mắt, nhớ lại trước đây, khoé môi nhếch lên, giơ tay, vứt miếng gạc dính máu vào thùng rác bên cạnh “Bạn gái tôi thích khóc nhè, cô ấy nhìn thấy vết thương này, chắc chắn là chịu không nổi.” Giọng nói của người đàn ông mang theo ý cười, khác hẳn với giọng điệu xa lánh cô ấy vừa rồi. Lời nói của Thư Minh đột nhiên bị mắc kẹt ở cổ họng. ———— **Mong mọi người hãy like và cmt để tạo động lực cho mình, đừng xem chùa nha plsss, không mình buồn mình tắt nguồn khoá trang đó huhu. Chương 9 – Chương 11 “Muốn cái gì, tôi mua cho em.”Lời anh vừa nói ra, trong lòng Tri Miên ngũ vị tạp trần*.[Ấn vào đây] Ngũ vị tạp trầnAnh nói rất nhẹ không hỏi xem cô gặp phải chuyện gì, cô cần quả thực rất có hiệu quả, nhưng đó không phải là thứ giờ phút này cô muốn lúc lâu, Tri Miên chỉ nói “Em không thiếu tiền, hôm nay có bản thảo cần em tối nay phải làm xong, em phải về.”Cô khăng khăng như vậy, người đàn ông cuối cùng cũng mở miệng“Tôi đưa em về.”“Không cần không cần đâu…….” Tối nay anh là nhân vật chính, anh đi rồi còn coi là gì nữa “Nếu không thì em bảo anh Trần Lập đưa em về nhé.”“Cũng được.”Đầu ngón tay của Đoạn Chước móc móc vào trong lòng bàn tay cô, thấp giọng nói “Để cậu ấy đưa em về nhà.”Lời nói đầy thâm đầu Tri Miên loé lên gì đó, bên cạnh liền truyền tới giọng nói trêu chọc của Gia Cát Vũ “Tiểu Đoạn, cậu lôi kéo bạn gái cùng nói thì thầm, thể hiện tình cảm nơi công cộng! Thật quá đáng rồi!”Rất nhiều người nghe thấy tiếng nhìn Miên đứng dậy, nói với người đàn ông “Em đi đây.”“Ừm.”Cô quay sang chào hỏi với những người có mặt ở đây, có người kinh ngạc “Có chuyện gì gấp vậy, chị dâu chị uống thêm hai ly nữa đi?”Cô nói “Không đâu, công việc có chút chuyện.”“Không phải chị vẫn còn đang đi học sao?”“Là công việc bán thời gian bình thường.”“Ồ, là vậy à…….”Đợi Tri Miên đi rồi, Gia Cát Vũ đi tới bên cạnh Đoạn Chước “Cậu có phải ngược đãi Tiểu Tửu nhà người ta không vậy, không cho chi phí sinh hoạt, em ấy còn phải tự đi làm việc bán thời gian kiếm nữa?” Đôi mắt Đoạn Chước lạnh lùng quét qua “Cậu nghĩ sao?”Anh nghĩ tới mấy tháng nay anh chuyển tiền tới thẻ của cô gái, cô đều không động vào, hỏi cô cô liền nói tiền bản thân kiếm đủ Cát Vũ sờ sờ cằm, cười “Em gái nhà cậu thật tốt, nghĩ tới mấy người bạn gái cũ lần trước của tớ, hận không thể khiến tớ mỗi ngày đều mua hàng hiệu cho các cô ấy, rút cạn ví của tớ, thật không thể hiểu nổi tớ đã gặp phải dạng gì.”Đoạn Chước nhếch miệng “Cái này còn không hiểu nổi sao?”“Có ý gì?”Tư Mã Thành đi qua “Có một câu nói, vật họp theo loài, người chia theo bầy”Gia Cát Vũ “Biến”————Tri Miên ra khỏi nhà hàng, thấy chiếc Bentley màu đen đã đợi sẵn ở đây. Lên xe, nói quay về Tiêu Tinh Châu xong, cô dựa lưng vào ghế ngồi, nghiêng đầu nhìn ra cảnh đêm bên ngoài cửa nghĩ rối ức đan bất giác nghĩ về bảy năm trước, Lâm Thành chỉ là một thành phố bình thường, kinh tế mới bắt đầu tiến bộ, vẫn chưa thịnh vượng và lộng lẫy như bây ấy———Cô cũng mới vừa gặp được Đoạn là kì nghỉ hè chuẩn bị lên lớp chín, bố mẹ mất đi, Tri Miên bị đá tới đá lui qua nhà của ba người họ hàng như một quả bóng vậy, chỉ với 300 tệ, chạy thoát khỏi được cuộc sống ăn nhờ ở đậu năm lý cô ấy mang theo, chỉ có vài quyển sách giáo khoa, vài bộ quần áo mùa hè, cuốn sách đánh giá nếm thử trà yêu thích nhất của mẹ, cùng với những tảng đá hình san hô nhỏ khi cha đi chuyến thám hiểm đến Nam Cực mang về cho chạy ra ngoài, một mình đi loạn lung tung trong thành phố này, như một chú bê con mới sinh, không biết gì và không sợ cảm thấy sẽ không còn những ngày tháng phải hèn mọn và luôn run rẩy như trước có chết, cũng không muốn chết ở trong nhà của đám người họ hàng trụ nổi trong khách sạn, cô đi tới một cái khu nhỏ cũ, nhìn thấy trước cửa một ngôi nhà dán thông tin cho thuê, lập tức tìm đến chủ nhà vừa mới thấy cô nhỏ tuổi, còn tưởng rằng là con nhóc từ đâu đó đến đây nghịch ngợm rồi cho cô một miếng dưa hấu “Cô bé nhanh nhanh về nhà đi nhé.”Cô vội vàng lấy từng tờ tiền được gấp trong ví ra“Dì ơi, con có tiền!”Cô ngẩng mặt lên, một mặt kiên định “Con muốn thuê, thuê trước một tháng, có được không ạ?”Cô tìm một cái cớ, nói là đến Lâm Thành tìm họ hàng, họ hàng đang ở nơi khác có việc, nên đưa trước cho cô một số tiền, để thuê một phòng ở rồi qua một thời gian nữa sẽ tới đón cô. Cô thuê một căn phòng nhỏ hai mươi mét vuông, nhưng cô chỉ có 300 tệ, đến tiền thuê phòng tháng thứ hai cũng không có, cũng không có tiền để đi muốn tìm một nơi kiếm tiền, tuy nhiên không ai đồng ý nhận cô – sức lực lao động của một người chưa thành đó, nghèo đến mức trong túi chỉ còn 20 tệ, đến cơm cũng không ăn được, cô không dám đi tìm cảnh sát, sợ lại bị đưa về nhà họ hàng, cuối cùng đi đến ngõ cụt, cô chỉ có thể đi ăn học theo người ăn xin trên cầu vượt, cầm một tấm bìa cứng, viết về cảnh ngộ của bản lần cô xin cả một ngày, chỉ ăn được một cái bánh bao, buổi tối cô đi tới một con phố chợ đêm, có rất nhiều quán ăn ở trên ven đường, cô cầm tấm bìa cứng, đi đến một quán ăn lớn, hỏi qua từng bàn bàn đầu còn lười phản ứng lại, cho đến khi tới một bàn có vài thanh niên lêu lổng lớn hơn cô một chút đang ngồi, vỏ chai rượu rỗng bày ra nửa bàn, bọn họ nghe thấy tiếng cô xin xỏ họ, liền ngừng nói rồi nhìn đó có một người con trai mái tóc nhuộm đỏ nhìn rồi đánh giá vẻ bên ngoài của cô, cắn điếu thuốc và hỏi “Cô bé, nói với anh trai một chút, em mấy tuổi vậy?”Tri Miên nhìn dáng vẻ không thân thiện lắm của anh ta, do dự thay đổi “15 tuổi.”Đôi mắt tóc đỏ nhíu lại “Ôi, nhỏ như vậy sao, còn chưa thành niên nữa.”Mấy đứa em ngồi bên cạnh cười theo “Anh Đông của chúng ta không thích người non nớt sao?”Tri Miên ngơ ngác nhìn bọn họ, giống như một con nai con gặp bầy chó đỏ vẫy tay gọi cô, bảo cô qua đây rồi cho cô Miên cảm thấy có gì đó không ổn, nắm chặt bìa cứng, đột nhiên hối hận khi hỏi đến bàn này, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ làm cách nào để thoát đỏ không muốn tha cho “Cô bé, nếu không thì em theo anh trai về nhà, anh cho em……..”Anh ta chưa kịp nói xong thì bất ngờ bị một chiếc đũa ném vào mặt.“Đm, thằng ngu nào vậy!” Tay tóc đỏ che trán vì đau, quay đầu sang nhìn bàn bên cạnh nơi đôi đũa được ném đó có ba người con niên ngồi bên phải gần đường nhất, trên người mặc chiếc áo đen ngắn tay với quần yếm, trong tay đang chơi với chiếc lười nhác dựa vào chiếc ghế nhựa, đôi chân dài không chịu câu nệ mà vắt chéo, đối mắt với tóc đỏ, nhếch môi “Xin lỗi nha, ném chơi thôi, vừa khéo lại rơi vào mặt cậu.”Lời xin lỗi này vừa nghe liền biết không có một chút nào thành đỏ thấy anh ném vào mình thành như này, hung tợn chỉ vào anh “Không phải cố ý? Đ** m* m** ai tin vậy, nói cho bố mày———”Ai ngờ chiếc đũa thứ hai lại bay niên kéo dài giọng “A” một tiếng, khoé miệng hơi cong rồi cười “Lần này mày đoán xem có phải cố ý hay không?”Tóc đỏ trong cơn giận dữ, muốn đứng lên đánh người, lại bị anh em bên cạnh ngăn lại, không biết nhắc tới những từ gì đó như “Một trong ba người” “Đoạn Chước”, mặt tóc đỏ ngay lập tức biến sắc, không dám kêu gào thêm một câu thiếu niên không biến sắc, ánh mắt nghiêng nhìn sang cô gái đứng bên cạnh, ngay sau đó, chống cằm rồi lười biếng mở giọng “Đứa bé kia———”Tri Miên choáng đang gọi cô?“Nhặt chiếc đũa lên đưa cho tôi.”Anh Miên phản ứng lại, khom lưng nhặt chiếc đũa lăn đến bên cạnh chân của cô lên, do dự một chút, lo sợ tóc đỏ đợi người rồi lại tìm cô làm phiền, vì thế đi về hướng người thiếu tới trước mặt anh, dưới ánh đèn sợi đốt cô mới cẩn thận nhìn rõ mặt đen lông mi dài, môi mỏng mũi cao, ngũ quan rõ ràng và rực một khí chất khác hoàn toàn với đám tóc đỏ đến mức……… làm lu mờ mọi thứ xung Miên đưa chiếc đũa, chú ý tới các đốt ngón tay mảnh mai của anh, nhớ lại vừa làm thế nào mà ném chuẩn như vậy…….Thiếu niên cầm chiếc đũa tuỳ ý ném lên bàn, sau đó để ý đến tấm bìa cứng trong tay cô, nhìn cô“Vừa nãy tới xin xỏ bọn họ?”Tri Miên hơi ngây người, nhẹ nhàng gật đầu.“Tìm bọn họ xin tiền?”“Ừm……”“Em nhìn bộ dạng bọn họ như thế, giống có tiền lắm sao?”Tri Miên “?”Anh uống một hớp rượu, tiếng ồn xen lẫn tiếng cười rời rạc “Cô bé, em tìm bọn họ xin tiền, sao lại nghĩ không thoáng vậy?”“……..?”Cả người Tri Miên như người gỗ, còn chưa biết nên trả lời như nào, bên tai bỗng chốc truyền tới vài tiếng réo ở bụng, cực kỳ rõ cô đỏ lên khó hiểu, nhanh chóng gật đầu.“Chưa ăn cơm?”Tri Miên ngập ngừng không trả lời, vừa đúng lúc nhân viên mang lên một đĩa mì xào hải sản tươi, người thiếu niên nói “Làm phiền gói món mì xào này lại với.”Gia Cát Vũ và Tư Mã Thành đang ăn bên cạnh anh, nghe vậy choáng váng “Cậu làm gì?”“Các cậu ăn của các cậu đi.”Hai người?Sau khi mì được gói xong rất nhanh được đưa tới, thiếu niên lấy ví từ trong túi quần ra, lấy toàn bộ tiền mặt màu hồng từ bên trong ra, cùng với mì xào, đặt vào tay Tri cô hơi hé ra vì không ra nhìn cô, nhìn thấy dáng vẻ hơi không tập trung, ánh mắt không nóng không lạnh, lại dường như có thể nhìn thấy tận đáy lòng của cô“Con gái ở bên ngoài không an toàn, về sớm chút đi, đừng để bố mẹ lo lắng.”Nghe thấy hai chữ “Bố mẹ”, từ khi chạy ra ngoài đến bên giờ, Tri Miên – chịu đựng một giọt nước mắt cũng chưa từng rơi, hốc mắt chợt chua trí nhớ, cô vừa quay người đi chưa được mấy bước, tiếng nói kích động của hai người con trai khác đằng sau lưng vang lên“Đoạn Chước cậu điên rồi sao?? Nhìn một phát liền biết đây chính là lừa đảo, có một đội ngũ lừa đảo chuyên nghiệp đó, cậu nghĩ thế nào mà lại cho nhiều tiền như vậy?!”Tri Miên bước một cơn gió đêm bất chợt thổi tới từ phía nói người thiếu niên thuận theo gió, chầm chậm bay vào trong tai cô“Tớ cao hứng, không được sao?”Đêm đầu tiên gặp nhau đó, bây giờ cô nhớ lại vẫn rõ cũng không biết, đêm đó vì sao Đoạn Chước lại giúp cô – người mà không hề quen biết như vậy. Có lẽ là bởi vì số tiền đó trong mắt anh không tính là bao nhiêu, như anh đã từng nói, hoàn toàn là bởi vì tâm tại thời điểm đó, đối với cô mà nói, giống như tìm được đường sống trong cõi chết trong đêm dài vô vọng cuối cùng cũng xuất hiện một tia sau đó thắp sáng cả thế giới của cô.——Sau khi Tri Miên về đến nhà, ra roi thúc ngựa* bắt đầu xử lí bản thảo.[Ấn vào đây] Ra roi thúc ngựaThật sự năng suất làm việc của cô rất cao, một năm nay trau dồi, các kỹ năng cơ bản như tô màu kẻ đường, cô đều đã rất nắm chắc ra công việc của một trợ lý truyện tranh không cần mất nhiều chất yếu là……mất nhiều tóc, hại lúc hơn ba giờ đêm cô giao bản thảo, tổng biên tập cũng vẫn có thể kịp thời xem xét bản thảo. Làm công việc này cả ngày và đêm đã trở thành chuyện thường Miên dựa vào công việc làm thêm này có thể kiếm đủ tiền sinh hoạt bình nữa cô còn tích một chút tiền, dự định mua cho Đoạn Chước một món quà năm cái này ra, cô cũng bí mật vẽ truyện tranh của riêng vừa mới xin việc, cô vui vẻ nhảy nhót, gọi cho Đoạn Chước nói về tin tốt này, người đàn ông nghe xong lại hỏi lại “Rất thiếu tiền sao? Làm sao lại ra ngoài tìm công việc bán thời gian?”Giọng cô nhỏ dần, giải thích một chút, cuối cùng anh vẫn còn đang bận, chỉ nói vài câu “Được, em thích là được.”Sau này cô có cùng anh nói qua mấy lần chuyện về công việc của mình, nhưng căn bản anh đều chỉ đánh giá đơn giản, dần dà, cô đoán được anh không có hứng thú, liền không chia sẻ với anh chín giờ, cửa phòng sách bị mở đàn ông đứng ở cửa, một nửa người được ánh sáng căn phòng chiếu vào, một nửa người đứng trong bóng tối ngoài hành Miên dừng bút lại nhìn anh “Anh trở về rồi à?”“Ừm.”Đôi chân dài của Đoạn Chước bước tới bên cạnh bàn, tay chống lên mép bàn, đột nhiên cúi xuống, một nụ hôn nóng rượu lan toả giữa kẽ tim Tri Miên đập nhẹ, tay đẩy bả vai anh ra, lẩm bẩm“Em còn chưa xong việc nữa…..”Người đàn ông bế cô lên như một chú gà con, ôm vào trong lòng, đáy mắt mang theo dục vọng mãnh liệt “Ngày mai làm không được sao?”“Không được, ngày mai làm không kịp.”Im lặng một lúc, cảm xúc trong đáy mắt anh dần vơi đi, anh liếc nhìn máy tính của cô, sau đó buông tay ra “Vậy em tiếp tục làm việc đi.”Anh quay lưng bước ra không nói thêm một câu tới cửa, giọng nói rầu rĩ của cô gái vang lên“Tối nay chắc em sẽ ngủ rất muộn, muộn quá em sẽ về phòng ngủ của mình ngủ, sẽ không làm ồn đến anh.”Anh không quay đầu lại, lười biếng đáp lại “Được, anh ngủ đây.”Cửa lần nữa đóng lại, Tri Miên chậm rãi thu hồi lại ánh chằm chằm vào bản vẽ, rất lâu sau cô lấy lại tinh thần, tiếp tục Chước không quay lại phòng sách ba giờ sáng, cuối cùng Tri Miên cũng kết thúc, hoàn thành xong nhiệm thu dọn xong, lê tấm thân mệt mỏi đi ra khỏi phòng khuya sương dày, hành lang yên tĩnh, cô vô thức liếc nhìn khe hở trên cửa phòng ngủ của Đoạn Chước, là một màu chắc là ngủ về tới phòng ngủ của mình, cô đi vào phòng tắm, đợi nước chảy vào bồn tắm xong, cô nằm ấm chạy vào khắp cơ thể, rửa sạch đi mọi mệt mỏi, khiến cho toàn thân cuối cùng cũng được thư mỏi quá đi……Cô nhắm mắt lại, đầu óc dần dần trống biết qua bao lâu, cửa phòng tắm bị mở Đoạn Chước đi vào, liền nhìn thấy cô gái đang dựa vào bồn tắm, nghiêng đầu, đang ngủ ngon nhìn cả khuôn mặt cô đang dần trượt xuống nước, khuôn mặt lập tức sa sầm bước tới trước, cúi người bế người con gái từ trong nước ra, lấy chiếc khăn tắm bên cạnh rồi quấn lại, ôm cô đi ra ngoài phòng lúc lâu, Tri Miên bị động tác của anh đánh thức, mơ hồ mở mắt ra, liền cảm thấy bản thân đang được đặt trên giường của phòng ngủ nhìn người đàn trước mắt, vẻ mặt mờ mịt“Không phải anh ngủ rồi sao…..”Đoạn Chước cúi người, kiên nhẫn lau hết nước trên người của cô đi, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt cô, chế nhạo một tiếngQuảng cáoREPORT THIS ADRIÊNG TƯ“Em tưởng rằng tôi có một trái tim rộng lớn như em, nằm trong bồn tắm đều có thể ngủ sao?”——— Văn ánBa mẹ đều chết, Tri Miên một mình lớn lên, cho đến khi cô gặp một thiếu niên ngông cuồng kiêu ngạo không thể trói buộc, trở thành ánh sáng duy nhất trong cuộc đời được anh đưa về nhà, yêu đương cùng anh, một tình yêu chân thành nhưng lại chỉ đổi lấy được lời anh nói với đám bạn ăn chơi rằng “Nuôi mèo rất vui đấy.”Đêm bão mưa to ấy, cô kéo vali rời cô vừa đi, bạn bè hỏi, người con trai không thèm để ý “Chỉ là làm loạn mà thôi, qua mấy ngày nữa lại quay về thôi.”Không nghĩ rằng, cô vừa đi liền không bao giờ trở về nữa.——Đoạn Chước, đội trưởng của một đội thể thao sinh tồn, tất cả mọi người đều biết trên cổ tay phải của anh xăm hai chữ “ZM”.Người bạn hỏi cái này có hàm ý gì đặc biệt sao, anh trầm mặc rồi cười tự giễu“Tôi yêu nhất.”“Nhưng đánh mất rồi.”Đến khi có người nhìn thấy anh xuất hiện ở buổi triển lãm truyện tranh của Tri Miên, mọi người mới chợt nhận ra, nhưng khi hỏi Tri Miên, đối phương chỉ cười nhạt “Tôi không quen biết ngài Đoạn, ZM có thể là một con mèo anh ta nuôi thôi.”Buổi tối, Đoạn Chước chặn Tri Miên lại cạnh xe, mắt anh đỏ ngầu, cố gắng giữ cô lại “Cửu Nhi, về nhà với anh.”Tri Miên lùi lại một bước, nhìn anh, vẻ mặt bình thản “Tôi từ lâu đã không còn nhà rồi.”——Sau khi Đoạn Chước dẫn dắt đội giành chức vô địch thế giới, thì vài ngày sau phóng viên chụp được trong khu mua sắm, anh đang ôm một cô gái môi đỏ tóc gái cắn một miếng kem, anh hôn lên môi cô, nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị nhưng lại lộ ra đầy vẻ cưng chiều dịu đó, hotsearch nổ mạnh, Đoạn Chước thay đổi bài viết hàng đầu trên Weibo“Cả đời này tôi đã hôn qua, một cái là súng, một người là em. Trước đây là mộng tưởng, còn em là tín ngưỡng. Tri Miên”[Nữ chính mềm mại và gai góc X Nam chính kiêu ngạo và ngỗ ngược] [Verse 1]Lúc em nhìn anh từ phía xaEm có thấy anh cười hạnh phúc như muốn nói "có anh ở đây"?Lúc anh kể nghe những giấc mơEm có thấy dáng hình của em như vốn dĩ vẫn luôn ở đấy?[Pre-Chorus 1]Anh mong anh cùng em đi trọn trời đất rộng dàiBằng điệu nhạc tiếng caNhững ánh mắt dù quen hay lạ cũng sẽ mỉm cườiDù rằng không nói raTa đem gieo thật tâmMột ngày sẽ hái ngọt ngàoAnh tin em biết mà[Chorus]Nhưng nếu hôm nay không thể vững bướcAnh chỉ muốn ôm em ngủ sayNếu hôm nay mệt nhoài biết mấyAnh chỉ muốn được về nhàAnh chỉ muốn được về nhà[Verse 2]Lúc anh lặng im ôm lấy emEm có nghĩ em là bình yên giữa những bão giông bủa vây?[Pre-Chorus 2]Em ơi, có kẻ phiêu lưu nào đi suốt cuộc đờiMà chẳng cần một mái nhà?Bao nhiêu cơn giông bão thét gào hay hát thì thầmMột ngày rồi cũng sẽ quaAnh luôn tin rằngThứ sau cùng vẫn sẽ ở lạiLà tình yêu chúng ta[Chorus]Nhưng nếu hôm nay không thể vững bướcAnh chỉ muốn ôm em ngủ sayNếu hôm nay mệt nhoài biết mấyAnh chỉ muốn được về nhàNếu hôm nay không thể vững bướcAnh chỉ muốn ôm em ngủ sayNếu hôm nay mệt nhoài biết mấyAnh chỉ muốn được về nhà[Coda]Anh đang trên đường về với emAnh đang trên đường về nhàAnh đang trên đường về với emAnh đang trên đường về nhàAnh đang trên đường về với emAnh đang trên đường về nhàAnh đang trên đường về với emAnh đang trên đường về nhàHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum ĐK Về nhà anh đi em [C] à về cùng anh thăm [G] nhà Cả nhà [Am] đều chờ ngày đón [Em] em ghé nhà 1, 2, [F] 3 chén trà cùng với [C] ba Má loay hoay soạn [Dm] cơm thơm ngon để đón em [G] nha. Về nhà anh đi em [C] à ngập tràn hạnh phúc em [G] à Những cụ [Am] già cùng làng chờ ngày để bắt [Em] tay em và Đàn em [F] thơ đang gói quà chờ đón [C] em Bác cô mang rượu [Dm] ngon hôm nay nhậu tới sáng [G] nha. 1. Vậy thì con chờ gì em [C] hỡi đoạn đường tình yêu đang đón [G] mời Anh dắt tay em về thăm [Am] quê hương anh chơi và ra mắt gia [Em] đình Cuộc sống của gia đình [F] anh quanh năm vẫn thế vẫn quý nhất chữ [C] tình Em sẽ không bao giờ [Dm] lo phải ngại ngùng phải khép nép [G] đâu Mọi người nhiệt tình và vui [C] lắm ai cũng thương em thương hết [G] mình Anh sẽ đưa em về [Am] thưa ba ơi, mẹ ơi con yêu cô gái [Em] này Cô bác họ hàng cười [F] vui làng trên xóm dưới sẽ kéo đến chúc [C] mừng Cu thóc hôm nay nhà [Dm] ta ra mắt người yêu khả năng chuẩn [G] bị ăn cỗ. ĐK Về nhà anh đi em [C] à về cùng anh thăm [G] nhà Cả nhà [Am] đều chờ ngày đón [Em] em ghé nhà 1, 2, [F] 3 chén trà cùng với [C] ba Má loay hoay soạn [Dm] cơm thơm ngon để đón em [G] nha. Về nhà anh đi em [C] à ngập tràn hạnh phúc em [G] à Những cụ [Am] già cùng làng chờ ngày để bắt [Em] tay em và Đàn em [F] thơ đang gói quà chờ đón [C] em Bác cô mang rượu [Dm] ngon hôm nay nhậu tới sáng [G] nha. 2. Vậy ngày chủ nhật mình đi [C] nhé gật đầu nhìn anh nói có [G] nè Hay bắt xe đi về [Am] luôn bạn bè ở nhà của anh đang ngóng [Em] nè Chúng nó sẽ mắt tròn [F] to ngơ nga ngơ ngác khi thấy bóng dáng [C] anh Tay dắt theo cô người [Dm] yêu xinh đẹp lại vừa thùy mị vừa nết [G] na Vội vàng về nhà cầm va [C] ly erm ơi anh chuẩn bị hết [G] rồi Cứ bước đi thôi quần [Am] áo đồ dùng của em đã lo hết [Em] rồi Sao thấy tim anh đập [F] nhanh chân tay luống cuống đôi mắt hấp tấp [C] vậy Có lẽ anh quá [Dm] mừng khi ông trời đã ban người yêu như [G] ý. ĐK Về nhà anh đi em [C] à về cùng anh thăm [G] nhà Cả nhà [Am] đều chờ ngày đón [Em] em ghé nhà 1, 2, [F] 3 chén trà cùng với [C] ba Má loay hoay soạn [Dm] cơm thơm ngon để đón em [G] nha. Về nhà anh đi em [C] à ngập tràn hạnh phúc em [G] à Những cụ [Am] già cùng làng chờ ngày để bắt [Em] tay em và Đàn em [F] thơ đang gói quà chờ đón [C] em Bác cô mang rượu [Dm] ngon hôm nay nhậu tới sáng [G] nha.

vậy cùng anh về nhà